Câu chuyện kể về thiếu nữ trẻ Nhật Bản tên là Suzu, có tính cách trong sáng và giỏi vẽ tranh. Cô sống ở thành phố Hiroshima và sau này chuyển đến thành phố Kure, Nhật Bản trong giai đoạn chiến tranh thế giới thứ hai. Suzu, sinh ra và lớn lên tại thị trấn Eba nằm bên bờ biển thuộc thành phố Hiroshima trong tuổi thơ hạnh phúc bên gia đình đông thành viên và bạn bè. Năm 1944, Suzu năm ấy 18 tuổi, cô làm việc trong một doanh nghiệp gia đình nhỏ chuyên trồng trọt nori. Một ngày bố mẹ cô bảo rằng nhắc cô về ý định kết hôn của một chàng trai. Cậu tên là Shūsaku sống ở thành phố Kure, là sĩ quan luật pháp ở Tòa án quân sự thuộc thành phố Kure, đã từng thấy Suzu mười năm trước. Suzu kết hôn với cậu, chuyển từ quê nhà ở Hiroshima lên Kure và sống cùng gia đình Shūsaku. Suzu được bố mẹ Shūsaku thương yêu và cuộc đời ở Kure cứ thế trôi qua. Cho đến một ngày, những ngày tháng đen tối của chiến tranh Thái Bình Dương kéo tới.
Xem thêm

Mình vừa đọc xong “Ở Một Góc Nhân Gian” và thật sự bị ám ảnh theo kiểu rất nhẹ nhưng rất sâu 🥺
Không phải kiểu drama dồn dập, mà là cảm giác đau từ từ len vào lòng mình qua cuộc sống bình dị của Suzu.
Điều mình thích nhất là cách tác giả kể về chiến tranh không bằng tiếng súng, mà bằng những bữa cơm thiếu gạo, những lần chờ người thân trở về, những giấc mơ nhỏ bé bị thời cuộc nuốt mất…
Suzu đáng yêu kinh khủng. Một cô gái thích vẽ, hiền lành, sống giản dị và luôn cố gắng nhìn cuộc đời bằng ánh mắt dịu dàng dù xung quanh đang đổ nát.
Đọc xong mới thấy: chiến tranh tàn nhẫn nhất không phải ở bom đạn, mà ở việc cướp đi những ngày bình thường của con người.
Ai thích truyện Nhật chữa lành nhưng có chiều sâu thì nên đọc thử cuốn này thật sự ❤️