REVIEW MỚI NHẤT
Du lịch và trải nghiệm
Cuốn sách Những ngày ở Châu Âu kể về hành trình trải nghiệm đầy thú vị của tác giả khi đặt chân đến nhiều quốc gia ở châu Âu. Cuốn sách không chỉ đơn thuần thuật lại những chuyến đi, mà còn những chuyến đi đó là những suy nghĩ, cảm xúc và góc nhìn rất chân thật của tác giả-một người trẻ khi ... Xem thêm
Mình thật sự đã không còn hoài nghi gì về câu đề ở bìa sách “ Bạn sẽ muốn bị hóa đá để không phải rơi lệ khi đọc câu chuyện này”. Dòng chữ đó như mê hoặc tôi, mời gọi tôi bước chân vào thế giới sặc mùi khói lửa để cảm nhận cái khắc nghiệt, kinh hãi của chiến tranh ... Xem thêm
Mình thật sự đã không còn hoài nghi gì về câu đề ở bìa sách “ Bạn sẽ muốn bị hóa đá để không phải rơi lệ khi đọc câu chuyện này”. Dòng chữ đó như mê hoặc tôi, mời gọi tôi bước chân vào thế giới sặc mùi khói lửa để cảm nhận cái khắc nghiệt, kinh hãi của chiến tranh và bọn "nam tính độc hại". Tôi nhớ rằng, mình đã dành đến ba tiếng đồng hồ một ngày chỉ để nghiền ngẫm những câu chữ tuyệt vời ấy, một việc mà trước đây tôi rất hiếm khi dành thời gian nhiều đến vậy. Cảm giác vừa nín thở, vừa hồi hộp len lỏi theo từng con chữ, từng mạch truyện để mong tác giả sẽ đưa mình tới một cái kết có hậu, để đến cuối, mình không phải “ Hóa đá” trước những dự đoán có sẵn của bản thân về cái kết của từng nhân vật, đặc biệt là Mariam, hiện thân của người phụ nữ chịu đầy bất công sau chấm áo choàng đen Burqa. Đọc xong mình có nhiều góc nhìn về sự công bằng của phụ nữ trên vùng Trung Á. Mình nhận ra: “À, trên thế giới này, người ta nói bình dẳng giới, tôn trọng phụ nữ chỉ trên lời nói, mà đâu đó sự bất công vẫn còn đang len lỏi trên từng con phố, từng ngôi nhà hay từng lời nói. Mình thật biết ơn khi sinh ra là người Việt Nam, có quyền tự do và quyền bình đẳng được pháp luật bảo vệ.” Điểm hay đầu tiên mình cảm nhận được là Tôn giáo cực đoan, Văn hoá Lịch sử, một nên Chính trị hỗn loạn ở Afganistan, Tư tưởng trọng nam khinh nữ và hậu quả tàn khốc của những cuộc chiến tranh kéo dài. Các bạn nghĩ sao nếu một ngày nào đó, các bạn không được tự do đi lại, muốn đi đâu phải có đàn ông đi cùng, không được đến trường, không được đi làm và tệ nhất là không được ly dị với người đàn ông vũ phu, chạy trốn sẽ bị bắt lại và trả về cho chồng “dạy dỗ”.
Lấy bối cảnh ở đất nước Afganistan đầy biến động những năm 60 đến 90 thế kỉ trước. “Ngàn mặt trời rực rỡ” kể câu chuyện về hai người phụ nữ Afghanistan là Mariam và Laila khác tầng lớp, khác cả về tuổi thơ nhưng vì nội chiến, đạn lạc và những hủ tục đầy rẫy bất công đã đưa họ từ hai người xa lạ và có phần đối kháng trở thành hai người bạn tâm giao trong một căn nhà, xoa dịu nỗi đau của nhau từ chính người chồng ưa trút giận bằng nắm đấm, roi da và từ chính xã hội muôn vàn rào chắn đã áp đặt lên đôi vai nhỏ bé của người phụ nữ. Chính số phận đã hoà quyện hai người phụ nữ tưởng như cả cuộc đời không thể biết tới nhau.
Triết gia Karl Max đã từng nói: “Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh.” Thật vậy, khi chiếc ly thủy tinh đã không thể chứa đựng thêm một giọt nước nào nữa, tất cả sẽ trào ra. Mariam chính là như thế, sau một thời gian dài sống dưới đòn roi của người chồng, bà đã có đủ dũng khí nổ phát súng chấm dứt mọi khổ đau. Tiếng súng ấy không chỉ đơn giản để cứu lấy một Laila thoi thóp nằm dưới đất, mà còn là biểu hiện của sự nổi dậy đấu tranh chống lại áp bức của những kẻ bị đẩy đến bờ vực sâu của số phận.
Cuộc đời họ như những cánh én nhỏ trao đi trao lại trên nền trời rộng lớn, khi bay lên, khi liệng xuống và luôn cố gắng với một mục đích vĩ đại, lớn lao. Đó là khát vọng tự do được cống hiến để đẩy lùi bất công bằng sức lực nhỏ bé nhưng đầy ý chí của mình. Và Laila, cuối cùng sau những năm lưu lạc nơi xứ người đã trở về Afghanistan và viết tiếp giấc mơ còn dang dở của “họ”.
Mình đã dần chấp nhận sự ra đi của “ Mariam”, sự ra đi ấy giống như một cơn mưa để tạo bước đệm cho những hạt giống nảy mầm sau này khi kết truyện đã mở ra viễn cảnh cho những cuộc đời mới, mạnh mẽ và đầy tươi sáng hơn “Bởi vì, nếu đó là bé gái, Laila đã có sẵn một cái tên”. Mình có một cảm giác mỗi khi đi qua những phân đoạn mà Laila được hạnh phúc. Ở đâu đó, sau tấm áo choàng đen Burqa, Mariam đã khẽ mỉm cười thật xinh đẹp từ lâu.
“Ngàn mặt trời rực rỡ” – tiêu đề của cuốn tiểu thuyết, được Khaled Hosseini trích từ tác phẩm của một nhà thơ người Ba Tư sống ở thế kỉ XVII. Ngàn mặt trời rực rỡ này được ví như vẻ đẹp của những người phụ nữ, rạng rỡ và vô ngàn, câu chuyện đã thể hiện được điều đó. Cuốn sách là lời lên án dành cho những cuộc chiến tranh phi nghĩa, các cuộc thánh chiến cực đoan đã khiến cho hàng triệu người dân Afghans phải ly tán, rời bỏ quê hương của mình mà tị nạn đến các nước láng giềng giống như gia đình của Tariq, chúng đã gây ra những biến động lớn không chỉ cho đất nước Trung Á này mà còn cho toàn thế giới; cuốn sách còn là câu chuyện về nghị lực, khát vọng vượt lên nghịch cảnh của những người phụ nữ Afghans, đằng sau chiếc mạng Burqa che mặt ấy là những tâm hồn luôn sôi sục tinh thần đấu tranh chống lại áp bức của chế độ cai trị hà khắc gây ra bởi chính quyền Hồi giáo cực đoan Taliban.
Để khép lại câu chuyện, mình muốn trích dẫn một đoạn mà mình rất thích trong sách, rằng:
“Không ai đếm được bao nhiêu mặt trời toả sáng trên những mái ngói của nàng, hay ngàn mặt trời rực rỡ trốn sau những bức tường của nàng.”
Đây chính là một cuốn sách về vẻ đẹp của người phụ nữ và nghị lực con người, là cuốn sách mà bạn nhất định phải đọc một lần trong đờ