REVIEW MỚI NHẤT
THÉP ĐÃ TÔI THẾ ĐẤY - Nikolai A. Ostrovsky
Cuốn sách "Thép đã tôi thế đấy" của tác giả Nikolai A. Ostrovsky là một tác phẩm kinh điển. Tôi đã dành thời gian khá lâu để đọc, nghiền ngẫm, suy nghĩ để có thể thấu hiểu được cuộc đời của nhân vật Pavel Korchagin.
Với một tuổi thơ bất hạnh khi sinh ra trong gia đình nghèo khổ túng đói, chịu những áp bức của ... Xem thêm
Mình đến với “Cuộc hôn nhân chính trị với thiếu gia ác quỷ” gần như hoàn toàn vì…
Mình đến với “Cuộc hôn nhân chính trị với thiếu gia ác quỷ” gần như hoàn toàn vì cái bìa. Ban đầu, mình chỉ nghĩ đây sẽ là một cuốn light novel romance shoujo ngắn, nhẹ nhàng và dễ đọc để tranh thủ đọc lúc rảnh. Mình cũng không đặt quá nhiều kỳ vọng, nên có thể nói trải nghiệm đầu tiên với cuốn sách này giố... Xem thêm
“Cái chết là một thứ lạ lùng. Người ta sống cả đời như thể nó không tồn tại, thế nhưng nó là một trong những lý do quan trọng nhất để sống. Một số người trong chúng ta nhận thức rõ về cái chết đến nỗi sống mạnh mẽ hơn, bướng bỉnh hơn, điên cuồng hơn. Một số cần ... Xem thêm
“Cái chết là một thứ lạ lùng. Người ta sống cả đời như thể nó không tồn tại, thế nhưng nó là một trong những lý do quan trọng nhất để sống. Một số người trong chúng ta nhận thức rõ về cái chết đến nỗi sống mạnh mẽ hơn, bướng bỉnh hơn, điên cuồng hơn. Một số cần sự hiện diện thường xuyên của nó để cảm thấy mình đang sống. Số khác bị ám ảnh bởi cái chết đến nỗi họ ngồi đợi nó rất lâu trước khi nó tới. Chúng ta sợ chết, nhưng đa phần chúng ta sợ nhất là khi nó đem một ai đó đi mất chứ không phải chính chúng ta. Bởi lẽ nỗi sợ hãi lớn nhất khi đối mặt với cái chết là việc nó sượt qua chúng ta. Và bỏ lại chúng ta một mình.”
“Không phải Ove cũng chết khi Sonja bỏ ông mà đi. Ông chỉ thôi không sống nữa.”
Ông Ove, một người đàn ông khó tính, cay nghiệt, tính toán từng đồng tiền, với ông một là một mà hai là hai, ông không bao giờ làm trái với tôn chỉ do chính mình đặt ra, ông không nói dối, không hớt lẻo, không xu nịnh, không phung phí. Một người đàn ông với tính cách kỳ lạ mà theo Sonja, sau này là vợ của ông thì chồng bà thuộc loại người sắp tuyệt chủng. Nếu Ove được định nghĩa bởi hai màu đen trắng thì Sonja chính là tất cả những màu sắc của ông. Ove gặp Sonja trên một chuyến tàu, ngay từ khi gặp mặt ông đã muốn được ngồi gần bà, được nghe bà kể về những cuốn sách mà bà đã đọc, và lần đầu tiên trong đời Ove nói dối, lần đầu tiên trong đời ông mua hoa (một thứ mà ông cho là quá sức phung phí), lần đầu tiên trong đời ông đợi một người đến muộn bằng trái tim rạo rực. Bằng sự dịu dàng và tươi sáng, Sonja đã dành được tình yêu của Ove và thông qua đó bà nhìn thấu được những điều quý giá ở ông. Bà là người duy nhất hiểu ông, bà không ép ông phải sống thế này hay thế khác, bà tôn trọng những gì ông tôn trọng, và đó có lẽ chính là chìa khóa cho sự hạnh phúc bền lâu của hai người. Thế rồi một ngày bà bỏ ông đi mất. Hai ngày sau đám tang của bà, Ove đi làm bình thường, cho đến cuối đời ông vẫn chưa từng nghỉ phép ngày nào và nơi ông làm việc đãi ngộ nhân viên tận tuỵ bằng cách cho ông về hưu.
Không còn Sonja, không còn công việc, ông Ove chỉ còn cách đi tìm cái chết. Với ông Ove, chết không phải là cứ thế nã đạn vào đầu hay nốc một nắm thuốc mà trước khi chết, ông phải sắp xếp mọi chuyện đâu ra đó. Chẳng hạn như tuần tra khu phố một vòng, sắp xếp đồ đạc gọn gàng, tắt hết tất cả các thiết bị điện, che chắn, lót thảm lót báo sao cho ngôi nhà yêu quý không bị bẩn. Với tất tần tật các công đoạn rườm rà như vậy hỏi sao ông Ove không bị phá bĩnh mỗi lần tự tử. Và sau những lần chuẩn bị tự tử, sắp tự tử thành công nhưng bị phá bĩnh đó ông Ove lại có thêm những người bạn mới, thân thiết hơn với những người bạn cũ dù ông sẽ chẳng chịu thừa nhận điều đó. Mà thật tình là càng đọc càng thấy ông Ove dẽ thương, như kiểu ông tặng quà cho người ta, người ta cảm động muốn khóc thì ông chỉ thẳng mặt bảo khóc là không có cho đâu đấy, hay muốn khen ai thông minh thì ông sẽ bảo cô không phải loại ngu lâu dốt bền khó đào tạo hoặc mấy đứa này cũng không đến nỗi hết đường cứu vãn. Một ông già khó tính cay nghiệt theo style đáng yêu.