Tiểu thuyết Miếng da lừa (1831) là một trong những tác phẩm xuất sắc đầu tiên của Honoré de Balzac, tiếp sau cuốn tiểu thuyết lịch sử Những người Suăng (1829), chấm dứt giai đoạn những tiểu thuyết ly kỳ, kỳ quặc mà sau này tác giả tự mình gọi là thứ "Văn chương con lợn", và mở đầu bước phát triển mới trong sự nghiệp sáng tác của nhà văn sau mười năm tìm tòi, mò mẫm, gian khổ, lâu dài. Từ nay Balzac đi hẳn vào con đường lớn của chủ nghĩa hiện thực mà Miếng da lừa là một trong những mốc đầu tiên....
Xem thêm

Bố Goriot là sự biểu hiện của quá trình “trở thành” của giai cấp tư sản. Chính quá trình trở thành này là điều mà Hegel và những người kế thừa ông đã dành rất nhiều sự quan tâm, và theo một số quan điểm, nó tạo nên nền tảng của thế giới mới. Bố Goriot không chỉ cho thấy sự biến đổi của Rastignac, mà còn cho thấy chính sự hình thành của giai cấp tư sản. Bố Goriot hiện thân cho những câu hỏi lớn của Marx về tư bản. Giai cấp tư sản “trở thành” như thế nào? Điều gì xảy ra để nó có thể là chính nó? (Cũng giống như trước khi trở nên không thể nhận diện và không thể gọi tên.)
Bố Goriot cho thấy cách mà tư bản, với tư cách là thước đo đúng – sai trong thế giới mới, phân biệt giữa cái “tồn tại” và cái “không tồn tại” trong thế giới của chúng ta. Cái không tồn tại không chỉ là thứ không sẵn có, mà còn là thứ về mặt bản chất là không thể đạt tới. Không tồn tại chính là “bất khả”. Vậy cái bất khả là gì? Đó là thứ không có giá, không thể tìm thấy giữa những túi vàng, không thể tính toán; nó là cái không thể quy đổi thành con số.
Bố Goriot không chỉ là sự khoe khoang của Rastignac và các cô gái của Bố Goriot, cũng không chỉ là sự suy tàn của chính Bố Goriot; nó là sự biểu hiện của sự tăng trưởng của tư bản, của sự mở rộng của cái “là”, tức là mọi thứ có thể được tính toán. Khi viết Bố Goriot, Balzac đứng ngay tại trọng tâm của giai cấp tư sản và tư bản; bằng cách vạch ra những ranh giới, ông cho thấy bản chất của mọi thứ có thể sinh sôi và phát triển.
Tư bản không chỉ được thể hiện trong sự tồn tại của Rastignac, mà còn trong sự hiện diện đầy bí ẩn của Vautrin. Vautrin phơi bày cái bóng của tư bản, nơi cái có thể tính toán trở nên u tối và mờ ám. Vautrin cho chúng ta thấy rằng luôn luôn có một “điều gì đó” tồn tại trong bóng tối, chưa được tính đến. Vautrin nhắc nhở chúng ta rằng ta luôn phải dự đoán, bởi vì luôn luôn có thứ có thể dự đoán; không bao giờ được ngừng tính toán. Vì sao? Bởi vì luôn có những thứ (chúng thực sự tồn tại, nên có thể tính toán được) mà vẫn chưa được tính.
Bố Goriot cho người đọc thấy tư bản ngay trước mắt và tư bản trong bóng tối. Bố Goriot chính là hiện thân của tính hiện đại.