Hokkaido mê trận án là một tác phẩm trinh thám tuyệt hay nữa của tác giả Soji Shimada. Mặc dù không nổi tiếng bằng Tokyo hoàng đạo án tuy nhiên về vụ giết người trong căn phòng khoá kín thì tác phẩm này có thể nói là đạt đến trình độ bậc thầy.
Vẫn tuân theo trường phái trinh thám cổ điển, đơn thuần phá án dựa vào suy luận, tác giả người Nhật đưa chúng ta vào một mê trận có 3 án mạng xảy ra, ly kỳ bí hiểm & đặc biệt là cả ba đều ở trong một căn phòng khoá kín kiên cố.
Câu chuyện được Shimada bắt đầu chậm rãi, với giọng văn có thể nói là miêu tả khó hình dung quen thuộc, loằng ngoằng & rất dễ gây buồn ngủ cho những tâm hồn văn học thiếu kiên nhẫn. Vào một kỳ nghỉ lễ giáng sinh, một đại gia giàu có đã mời khách khứa của ông tới một căn nhà kỳ dị ở miền gió tuyết lạnh giá để thưởng thức trọn vẹn ngày nghỉ trước thềm năm mới. Căn nhà được vị gia chủ hào phóng thiết kế với 3 tầng như một biệt phủ của đại gia, có điều tất cả mọi thứ đều nằm nghiêng. Những khách khứa không quen thuộc rất dễ bị ngã lăn vì chưa quen khi bước vào phòng. Tất nhiên ở phía trong nhà, những khung cảnh xa hoa của một khách sạn 5 sao tuyệt nhiên không khiến cho bất cứ vị khách nào có thể ca thán. Vì vậy nên có thể nói, giai đoạn đầu của kỳ nghỉ đối với họ, không khác gì một thiên đường.
Cho đến khi địa ngục & thần chết vẫy gọi
Án mạng đầu tiên xảy ra, trong căn phòng khoá kín. Nạn nhân làm nghề lái xe cho vị khách chính của chủ nhà. Anh ta không có mối hiềm khích với ai, bị trói ở đầu giường, tư thế chết vô cùng kỳ dị, khiến tất cả phải ngỡ ngàng & hoảng sợ tột cùng.
Cũng trong đêm xảy ra án mạng, một cô thư kí trẻ tuổi thì bị ám ảnh bởi một gương mặt đáng sợ nhìn trộm cô ở ngoài khung cửa sổ, kèm theo tiếng la hét của một giọng đàn ông. Không ai tin lời cô nói, vì họ nghĩ cô bị hoang tưởng
Cảnh sát xuất hiện nhưng không giải quyết được vấn đề gì, vì cái chết quá đỗi kỳ quặc, và hầu hết mọi người đều có bằng chứng ngoại phạm.
Đáng sợ hơn, đêm kế tiếp lại một nạn nhân nữa ra đi theo tiếng gọi của thần chết. Một con dao cắm vào sau lưng nạn nhân trong một căn phòng có 3 lớp khoá. Lẽ nào ma quỷ hiện hồn & dùng dao đâm. Hay là như vị thám tử điên rồ xuất hiện và cho rằng chính “hình nộm” ở căn phòng đồ cổ mới là kẻ thủ ác?
Nạn nhân thứ ba
Khi cảnh sát bó tay, một thầy bói trẻ tuổi được cử đến, là kẻ đã huênh hoang hắn là người phá được vụ Tokyo hoàng đạo án nổi tiếng nhưng dĩ nhiên cảnh sát Nhật vùng này không ai tin cái kẻ nửa điên nửa dại này nói. Mạnh mồm tuyên bố, sẽ không có án mạng nào xảy ra nữa, hung thủ sẽ bị lôi ra ánh sáng.
Đêm hôm ấy, nạn nhân thứ ba bị dao đâm trúng tim. Trên tường có để lại một bức di thư được cho là hung thủ. Và nạn nhân thứ ba cũng được thông báo là đã lìa đời tại bệnh viện ngay sau đó.
Án mạng thứ ba này thậm chí còn khó tin hơn cả 2 án mạng lúc đầu. Bởi một lẽ đơn giản là căn phòng khoá kín. Thậm chí ngay cả lỗ thông hơi, thứ duy nhất hở ra ngoài với thế giới bên ngoài cũng đã được bịt kín. Vậy thì rốt cuộc mọi chuyện là thế nào?
Đây chính là câu hỏi hóc búa nhất của tác giả vẽ ra cho độc giả mà ngay cả người viết bài này cũng không thể nào lý giải nổi một cách logic vì sao nạn nhân thứ ba lại bị giết một cách vô lý đến như vậy.
Và như một thói quen quen thuộc, khi vụ án đi vào hồi kết, cũng là lúc tác giả xuất hiện.
Tác giả thách đấu với độc giả
Thách thức độc giả giải đố được căn phòng khoá kín có lẽ là đặc trưng nổi bật của Soji Shimada. Khi nạn nhân thứ ba ra đi, tác giả không quên khích bác những bộ não nhiều nếp nhăn bằng cách công khai xuất hiện : Mọi dữ kiện để phá án đã có đủ, tôi thách thức độc giả tìm ra chân tướng sự việc.
Lẽ dĩ nhiên là trước khi đến màn cuối, độc giả hẳn sẽ mỉm cười thích thú trước màn thách đấu có một không hai này. Không chỉ một lần trong cuốn sách, tác giả gây cười bằng những câu chuyện hài hước. Đó là thái độ của nhân viên cảnh sát trước căn nhà điên rồ của gia chủ giàu có. Một căn nhà quái dị & một lão tâm thần, cách tiêu tiền của người giàu…Đó là màn chửi nhau có một không hai của 2 người phụ nữ. Đó là màn đối đáp hài hước của hai nhân vật được coi là Sherlock Holmes & bác sĩ Waston. Một kẻ điên rồ, một thầy bói và một con người quá đỗi nghiêm túc!
Hạ màn
Thẳng thắn mà nói, chân tướng sự việc rất bất ngờ. Dù hung thủ là ai, hay nạn nhân bị giết như thế nào ở vụ án thứ 2 thì độc giả hoàn toàn có thể đoán ra được. Vì mọi dữ kiện để phá án tác giả đã vô cùng công khai. Tuy nhiên đến nạn nhân thứ ba, có lẽ những người có chỉ số IQ cao chưa hẳn đã giải mã ra.
Cái kết đặc sắc có lẽ là điểm 10 cho một cuốn tiểu thuyết trinh thám. Một cuốn sách dù màn dạo đầu ấn tượng ra sao, nhưng khi kết thúc không làm độc giả thoả mãn, thì chỉ xứng đáng là một tiểu thuyết rẻ tiền. Nhưng với Shimada, ông có thể tạo ra một tác phẩm buồn ngủ ở giai đoạn dẫn truyện, nhưng đến phút cuối, những con tim khó tính nhất cũng phải gật gù. Với Tokyo Hoàng đạo án & Hokkaido mê trận án, tác giả người Nhật xứng đáng là một tượng đài của dòng văn trinh thám cổ điển, vốn đã hơi chật chỗ cho những nhân vật huyền thoại như Sherlock Holmes hay Agatha Chirstie.
Nguồn: https://goo.gl/7tXRxq
------
Trở thành CTV viết reviews sách để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị cùng Bookademy, gửi CV (tiếng Anh hoặc Việt) về: [email protected].
Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về các cuốn sách hay tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn

Cuối cùng của bãi biển của tôi đọc sách bùng nổ! Hãy nhìn xem, tôi thích một câu chuyện bí ẩn về căn phòng khóa kín... kể từ khi tôi đọc Vụ giết người ở phố nhà xác của Poe (cuốn sách này không thể tham khảo được), tôi đã bị cuốn hút vào thể loại văn học kỳ lạ đó. Ý tưởng cơ bản là, ai đó bị sát hại trong một căn phòng bị khóa, có lẽ kẻ giết người không có cách nào để vào hoặc ra, nhưng kẻ sát nhân đã thành công. Edgar Allen Poe và A. Conan Doyle đã viết những ví dụ về bí ẩn căn phòng bị khóa và John Dickson Carr đã hoàn thiện nó.
Ở đây, chúng ta có một ví dụ trong đó bản thân lời giải và bí ẩn khá khéo léo, nhưng lại thiếu những phần ở giữa. Điều thực sự làm nó chậm lại là việc các nhân vật cứ lặp đi lặp lại rằng tội ác không thể xảy ra như thế nào và họ kiểm tra đi kiểm tra lại địa lý của "Ngôi nhà quanh co" đến mức gần như không thể chịu nổi. Những phần giữa đó mang tính chất "kể" thay vì "trình diễn". Tuy nhiên, khi thám tử Kiyoshi Mitari bước vào màn thứ 3, nó trở nên thích thú và tôi không thể ngừng lật trang… cắt tỉa thêm một chút thì điều này sẽ có tác động mạnh mẽ hơn nhiều!