Vùng Đất Quỷ Tha Ma Bắt
Xem thêm

Cuốn tiểu thuyết của Chen được xây dựng dựa trên những trải nghiệm của chính ông, và chuyến bay tới Berlin để tìm kiếm một không gian mà ở đó danh tính của ông sẽ không khiến ông bị coi là khác biệt. Câu chuyện đa giọng của ông đề cập đến các khía cạnh của lịch sử Đài Loan, đặc biệt là trong những năm lãnh đạo độc đoán, đàn áp, cũng như vẽ nhiều về các phong tục và truyền thuyết nông thôn – treo mèo chết trên cây để ngăn linh hồn của họ quay trở lại, những bóng ma ẩn nấp trong các góc của thị trấn, những bóng ma kỳ lạ báo trước sự diệt vong. Tôi bị mê hoặc bởi những cái nhìn thoáng qua về lịch sử văn hóa của Đài Loan và những tài liệu tham khảo chi tiết phong phú về những câu chuyện và huyền thoại ma quái, phản ánh những huyền thoại về gia đình Keith và những bóng ma bị chôn vùi của chính nó.

Chen rõ ràng quan tâm đến việc kiểm tra hoạt động của trí nhớ và tác động của chấn thương thế hệ ở đây nhưng tôi thấy câu chuyện của anh ấy quá gay gắt, lạc quan về mặt nội tạng đến mức gần như tê liệt. Chen đảm nhận các vụ hãm hiếp, giết người, tự sát, hành vi tàn ác thông thường và bạo lực bùng phát, những vụ việc tàn bạo nối tiếp nhau xuyên suốt. Tôi cũng nhận thấy sự thay đổi giữa các ký tự đôi khi hơi chóng mặt, mặc dù cấu trúc rõ ràng là nhằm mục đích chia thành nhiều tập, để ý nghĩa cơ bản được xây dựng từ từ theo từng chương. Vì vậy, đối với tôi, đây là một cuốn sách thú vị nhưng không phải là một cuốn sách thú vị hay đặc biệt thành công. Dịch bởi Darryl Sterk

Đánh giá: 2,5

Lưu ý: có lẽ không phù hợp với những ai đặc biệt nhạy cảm với những cảnh tàn ác đối với động vật.

Có thể nhiều người không thích cách kể chuyện này vì nó cực kỳ lan man rồi đột nhiên nhả ra một chi tiết sởn óc lẫn trong ấy. Nhưng mình thích. Cách hành văn của tác giả có thể nói là rất giống ngôn ngữ trong đầu mình. Có khi là rất giống một người Châu Á ấy chứ. Rất lan man, nói rất nhiều, chẳng có trọng tâm, nhai đi nhai lại để đay nghiến kẻ khác, mỏi miệng của chính mình. Nội dung thì mơ mơ hồ hồ, đương nói chuyện này lại đá sang chuyện khác, thoạt đọc có vẻ không có tí lý tính nào nhưng cảm giác lại vô cùng có lý, cảm giác rất gần gũi.
Lúc đầu mình va phải cuốn sách này, cầm nó lên và thấy đoạn trích, lúc đầu ấn tượng là về một khu nhà ầm ĩ, hàng xóm ầm ĩ, gia đình ầm ĩ, vậy nên mình bắt đầu đọc. Đọc được 5 chương đầu thì mình đã biết, là những kiếp sống đan xen, chồng chéo lên nhau, ai cũng khóc, nhưng ai cũng tiếp tục đay nghiến nhau, ai cũng đúng, ai cũng sai và ai cũng khổ. Sự khổ ấy bắt đầu từ bao giờ, không phải đời con, không phải đời cha mẹ, không phải đời ông bà, là rất lâu về trước. Sự khổ sẽ khi nào kết thúc, tác giả cũng không viết. Có nhiều điều tác giả không viết, bởi vì nhiều nhân vật trong chuyện sẽ không nói. Thật kỳ cục khi mà những thứ cần nói lại không nói, những thứ không nên nói thì cũng không nói, chỉ có lời mắng nhiếc làm đau tha nhân thì họ nói. Cuối cùng, đến khi người chết rồi, làm ma rồi lại phải nói thay họ. Nếu ma không nói, có lẽ người đọc sẽ chẳng bao giờ biết được những gì họ không nói.
Bạn có thể thấy mình đang tạm thời bị văn phong của tác giả ám mất rồi. "Tạm thời" hay không thì mình không rõ.

Định bụng đánh giá 2 sao vì đọc xong cũng đọng lại chút cảm xúc về bi kịch, bất hạnh của những nhân vật trong tác phẩm mà chưa kịp ngồi viết review thì mình ngồi đọc tác phẩm Tắt Đèn của cụ Ngô Tất Tố (hồi đi học chỉ đọc đoạn trích, gần đây mới bắt đầu tìm đọc văn học Việt Nam). Đọc đoạn chị Dậu bán cái Tí mà lòng đau như cắt, con bé lớn nhà mình cũng bằng tuổi cái Tí. Đọc rồi mới thấy chẳng có đất nước nào cùng khổ như đất nước Việt Nam, chẳng có nỗi đau nào so sánh được với nỗi đau người dân VN từng trải qua. Ngẫm lại những thứ khổ đau như trong tác phẩm chẳng còn thấm vào đâu nữa.
Quay lại tác phẩm, nội dung tổng thể mình thấy bình thường, chỉ đặc biệt hơn là việc tác giả cập tới LGBT (lấy nguyên liệu từ chính cuộc đời của tác giả). Tuy nhiên việc có quá nhiều người kể, bên cạnh đó là dòng thời gian bị xáo trộn liên tục khiến cốt truyện rất khó hiểu, mình mất rất nhiều thời gian và không cảm thấy hứng thú khi đọc 1/3 tác phẩm. Chỉ đến khi dần nắm bắt được các nhân vật thì mới có cảm giác lôi cuốn hơn, giống như lật dở từng mảnh ghép trong bức tranh bí ẩn. Nhưng như đã nói ở trên, những bi kịch, khổ đau, hoàn cảnh éo le, bạo hành, bạo lực... chưa đến mức cùng cực mà chỉ như tác giả đang làm quá lên và kể khổ về cuộc đời của mình mà thôi

Mình vừa mới đọc xong cuốn này vào đúng tầm rằm tháng bảy. Trước khi đọc thì có xem review, nhiều người cũng hỏi là truyện bối cảnh rằm tháng bảy thì là truyện kinh dị à, rồi có đáng sợ không, có plot twist điên đảo không. Cơ mà truyện không hề đáng sợ, phù hợp với việc nhâm nhi ngẫm ngợi nhiều hơn.
Câu chuyện xoay quanh vùng quê miền Trung Đài Loan tên Vĩnh Tĩnh, với một gia đình đúng chuẩn truyền thống của những năm 60, 70 thế kỉ trước – đông con, chật vật mưu sinh. Những vấn đề nhức nhối lần lượt hiện lên: tư tưởng phong kiến, trọng nam khinh nữ, hủ tục, bạo hành gia đình, mánh khóe trong làm ăn, … Không khí truyện bức bối như bối cảnh oi nóng của ngày Vĩnh Tĩnh không mưa: những nhân vật của Kevin Chen – dù đã ý thức rất rõ những nỗi khổ đau của mình – vẫn chọn âm thầm chịu đựng, sống lay lắt như những bóng ma ngày này qua tháng khác. Dù có đi đâu, cuối cùng họ lại trở về căn nhà xưa, không thoát ra khỏi được “vùng đất quỷ tha ma bắt” đó – là vùng quê nghèo, là căn nhà nơi họ lớn lên, hay tổng quát hơn là nếp sống, nếp nghĩ đã ăn sâu vào tiềm thức đó.
Truyện xây dựng nhiều điểm nhìn, khi để mỗi nhân vật thay phiên nhau kể lại câu chuyện của mình bằng cách tách thành những chương truyện nhỏ. Dòng thời gian liên tục thay đổi, từ hiện tại bỗng chốc quay về quá khứ, theo dòng hồi tưởng của nhân vật. Hết một chương, câu chuyện cũ bỏ lửng, tác giả để lại những nút thắt nhỏ làm người đọc không khỏi tò mò muốn lật giở sang trang tiếp theo. Không biết có phải do bản thân tác giả cũng là người trong cộng đồng LGBT hay không, nhưng mình thấy được anh có những cảm nhận tinh tế và đặc tả rất kĩ nỗi đau của những người phụ nữ. Người mẹ không biết chữ nơi thôn quê , lấy chồng bị mẹ chồng hành hạ, ghẻ lạnh vì mãi không sinh được con trai, rồi cuối cùng lại trút nỗi đau đớn lên những cô con gái của mình. Người chị cả vì lầm lỡ và ngây thơ cưới một ông chồng say cờ bạc, thích làm ăn nhưng không biết tính toán trước sau. Người chị hai cam chịu cuộc sống tẻ nhạt – công việc ổn định, gia đình cơ bản. Người chị ba xinh đẹp học thức nhưng âm thầm chịu đựng bạo hành. Người chị tư vì dã tâm mà đánh mất bản thân, trở nên điên dại. Người chị năm vì bị phản bội mà lựa chọn tự kết liễu cuộc đời. Hay thậm chí những nhân vật của cộng đồng LGBT – dù ở nơi không được công nhận (Vĩnh Tĩnh) hay được công nhận (Đức) – nỗi ám ảnh kì thị vẫn đeo bám và là điểm yếu của họ, ngăn cản họ bước ra sống thật với chỉnh mình. Những nỗi đau ấy được kể lại với một giọng điệu lạnh lùng, bình thản như chế giễu, là một điểm độc đáo nữa của tác giả.
Túm lại thì truyện này khá ổn về mặt bố cục, truyền đạt các nội dung cũ nhưng mới lạ, biết cách thắt-mở đúng chỗ để lôi kéo người đọc. Tuy nhiên có 1 vài tình tiết được khơi mở nhưng mình chưa giải thích được

Lâu lâu gặp được một quyển đúng gu quá nên chẳng biết viết gì ngoài câu khen sách hay lắm, mọi người đọc thử nhé.

T rất thích cách dùng từ, khả năng truyền đạt của tác giả. Chẳng biết đến khi nào mình mới trình bày được như vậy. Giọng điệu bình thản, đổi ngôi kề liên tục, thậm chí để ma lên tiếng, tác giả kể về tấn bi kịch của một gia đình. Trong cái nhà này, ai là người khổ nhất, ai là người sai, lỗi lầm bắt đầu từ đâu?? Trộm nghĩ nguyên nhân sâu xa bắt nguồn từ tư tưởng trọng nam khinh nữ, đặt đàn ông lên hàng đầu của văn hoá phương Đông. Cũ, lạc hậu nhưng vẫn được kéo dài và gây nên biết bao tổn thương cho nhiều thế hệ.

Phân cảnh t thích nhất trong truyện là đoạn gần cuối, khi 4 chị em lần đầu gặp lại sau nhiều năm xa cách. Họ dần đành hanh, chí choé như ngày xưa. Có lẽ gia đình là vậy, có ngượng ngùng đến mấy rồi cũng lại thoải mái với nhau.

Như nhiều người, t ghét cái kết. Người gây ra biết bao đau khổ cho con, cho những người hàng xóm cụ thể là ông chủ béo và ông chủ gầy, lại là người duy nhất thoát khỏi vùng đất quỷ tha ma bắt. Không biết bà ta về lại làm gì, tiếp tục đoạ đày thêm ai nữa đây. Thêm vào đó, nhân vật nào cũng đang bế tắc, chẳng có một tương lai tươi sáng nào chờ đợi họ cả. À có A Thiền và nhân tình phía trước nữa, đủ tuyệt vọng rồi.

Cuốn tiểu thuyết của Chen được xây dựng dựa trên những trải nghiệm của chính ông, và chuyến bay tới Berlin để tìm kiếm một không gian mà ở đó danh tính của ông sẽ không khiến ông bị coi là khác biệt. Câu chuyện đa giọng của ông đề cập đến các khía cạnh của lịch sử Đài Loan, đặc biệt là trong những năm lãnh đạo độc đoán, đàn áp, cũng như vẽ nhiều về các phong tục và truyền thuyết nông thôn – treo mèo chết trên cây để ngăn linh hồn của họ quay trở lại, những bóng ma ẩn nấp trong các góc của thị trấn, những bóng ma kỳ lạ báo trước sự diệt vong. Tôi bị mê hoặc bởi những cái nhìn thoáng qua về lịch sử văn hóa của Đài Loan và những tài liệu tham khảo chi tiết phong phú về những câu chuyện và huyền thoại ma quái, phản ánh những huyền thoại về gia đình Keith và những bóng ma bị chôn vùi của chính nó.

Chen rõ ràng quan tâm đến việc kiểm tra hoạt động của trí nhớ và tác động của chấn thương thế hệ ở đây nhưng tôi thấy câu chuyện của anh ấy quá gay gắt, lạc quan về mặt nội tạng đến mức gần như tê liệt. Chen đảm nhận các vụ hãm hiếp, giết người, tự sát, hành vi tàn ác thông thường và bạo lực bùng phát, những vụ việc tàn bạo nối tiếp nhau xuyên suốt. Tôi cũng nhận thấy sự thay đổi giữa các ký tự đôi khi hơi chóng mặt, mặc dù cấu trúc rõ ràng là nhằm mục đích chia thành nhiều tập, để ý nghĩa cơ bản được xây dựng từ từ theo từng chương. Vì vậy, đối với tôi, đây là một cuốn sách thú vị nhưng không phải là một cuốn sách thú vị hay đặc biệt thành công. Dịch bởi Darryl Sterk

Đánh giá: 2,5

Lưu ý: có lẽ không phù hợp với những ai đặc biệt nhạy cảm với những cảnh tàn ác đối với động vật.

Là một người hâm mộ Grisham lâu năm, ngay khi chạm tay vào cuốn sách này, tôi đã đánh dấu cuốn mà tôi gần đọc xong, đặt cuốn đã xếp hàng để đọc tiếp theo và bắt tay vào công việc. Sự thất vọng duy nhất của tôi? Công việc kinh doanh ngoài đời thực đó (như ăn và ngủ) đã khiến tôi không thể hoàn thành nó ngay lập tức; nó hấp dẫn từ trang đầu tiên đến trang cuối cùng.

Câu chuyện phác thảo những nỗ lực của tổ chức phi lợi nhuận Guardian Ministries, một nhóm nhỏ, gắn kết chặt chẽ gồm những cá nhân có cùng chí hướng với nhiệm vụ là vượt qua những ngọn núi pháp lý để giải thoát những tù nhân bị kết án oan. Được tường thuật bởi điều tra viên, luật sư và linh mục Tân giáo Cullen Post của công ty, cuốn sách chủ yếu mô tả chi tiết tiến trình điều tra và pháp lý liên quan đến hai trong số sáu khách hàng của công ty - cả hai đều đã thụ án nhiều năm vì những tội ác mà họ không phạm phải. Trọng tâm chính là Quincy Miller, một người đàn ông da đen bị tống vào tù chung thân vì tội giết một luật sư trẻ ở một thị trấn nhỏ phía bắc Florida.

22 năm trôi qua, khi Cullen gặp người đàn ông đó và sau khi xem xét những bằng chứng ít ỏi cho thấy Quincy đã bị gài bẫy, anh quyết định tiếp nhận vụ án. Tuy nhiên, để đi đến sự thật đòi hỏi hàng trăm cuộc phỏng vấn, nghiên cứu mệt mỏi và đi du lịch đến bất cứ nơi nào có bằng chứng - không dễ dàng thực hiện được đối với một công ty hoạt động với ngân sách eo hẹp. Nhưng càng điều tra, họ càng bị thuyết phục về sự vô tội của Quincy và Cullen càng quyết tâm chứng minh điều đó (và có thể, mặc dù đó không phải là chỉ thị chính, nhưng đã khai quật được kẻ giết người thực sự trong quá trình này).

Mất thời gian? Rõ ràng. Nguy hiểm? Không quá nhiều, ngoại trừ khi nó như vậy; không phải ai cũng háo hức lập kỷ lục. Trên thực tế, một số người sẽ cố gắng hết sức để giữ những bí mật bị chôn vùi từ lâu đã chết như luật sư mà họ đã sát hại cách đây nhiều năm - và giờ họ đã đưa Cullen vào tầm ngắm. Liệu anh ta có sống sót thoát ra được không? Và nếu làm vậy, liệu anh ta có đưa khách hàng của mình ra khỏi tù không? Hãy đọc nó và tìm hiểu - bạn sẽ rất vui vì đã làm được điều đó.

Cuốn tiểu thuyết của Chen được xây dựng dựa trên những trải nghiệm của chính ông, và chuyến bay tới Berlin để tìm kiếm một không gian mà ở đó danh tính của ông sẽ không khiến ông bị coi là khác biệt. Câu chuyện đa giọng của ông đề cập đến các khía cạnh của lịch sử Đài Loan, đặc biệt là trong những năm lãnh đạo độc đoán, đàn áp, cũng như vẽ nhiều về các phong tục và truyền thuyết nông thôn – treo mèo chết trên cây để ngăn linh hồn của họ quay trở lại, những bóng ma ẩn nấp trong các góc của thị trấn, những bóng ma kỳ lạ báo trước sự diệt vong. Tôi bị mê hoặc bởi những cái nhìn thoáng qua về lịch sử văn hóa của Đài Loan và những tài liệu tham khảo chi tiết phong phú về những câu chuyện và huyền thoại ma quái, phản ánh những huyền thoại về gia đình Keith và những bóng ma bị chôn vùi của chính nó.

Chen rõ ràng quan tâm đến việc kiểm tra hoạt động của trí nhớ và tác động của chấn thương thế hệ ở đây nhưng tôi thấy câu chuyện của anh ấy quá gay gắt, lạc quan về mặt nội tạng đến mức gần như tê liệt. Chen đảm nhận các vụ hãm hiếp, giết người, tự sát, hành vi tàn ác thông thường và bạo lực bùng phát, những vụ việc tàn bạo nối tiếp nhau xuyên suốt. Tôi cũng nhận thấy sự thay đổi giữa các ký tự đôi khi hơi chóng mặt, mặc dù cấu trúc rõ ràng là nhằm mục đích chia thành nhiều tập, để ý nghĩa cơ bản được xây dựng từ từ theo từng chương. Vì vậy, đối với tôi, đây là một cuốn sách thú vị nhưng không phải là một cuốn sách thú vị hay đặc biệt thành công. Dịch bởi Darryl Sterk

Đánh giá: 2,5

Lưu ý: có lẽ không phù hợp với những ai đặc biệt nhạy cảm với những cảnh tàn ác đối với động vật.

Trong sách có đoạn: "Có rất nhiều ma quỷ nơi thôn dã, chúng sống trong lời kể của mọi người. Phía trước dãy nhà này có vạt rừng tre rậm rạp, người ta nói có ma nữ phất phưởng, đừng bao giờ đến gần. Ma nữ trong rừng tre là người đàn bà bị cưỡng hiếp thời kỳ Nhật thuộc, trinh tiết bị vấy bẩn còn bị nhà chồng đuổi ra khỏi cửa, bèn vào rừng tre treo cổ tự tử, từ đó thành ma, chuyên dụ dỗ đàn ông trẻ. Đêm đến chó sủa nhặng lên, hay còn gọi 'chó cắn ma', theo lời mẹ gã, chính là gia súc gặp ma, ngủ cho mau, không được mở mắt, bằng không sẽ nhìn thấy ma, thứ không nên nhìn thì chớ nhìn, cho dù nhìn thấy cũng không được nói ra, nhìn thấy thì chạy ngay, chạy mãi chạy mãi, chạy đến khi ma không đuổi kịp mới thôi".
Theo cách diễn giải của tác giả, sách không chỉ dừng lại ở việc miêu tả vùng đất hoang vắng, bị bỏ quên, nhiều ma quỷ mà còn là nơi lẩn khuất và u uẩn trong tâm trí, nơi mỗi người khóa chặt những gì sâu kín, khó chia sẻ và buông bỏ. Mỗi chương trong tiểu thuyết đại diện cho một giọng kể khác nhau, lần lượt cho từng thành viên trong gia đình có cơ hội nói ra câu chuyện của mình, thậm chí đó là người cha đã khuất.
Tác phẩm là sự kết hợp và dung hòa của nhiều phong cách viết: Hiện thực huyền ảo, hài kịch đen và bí ẩn giật gân. Mở đầu bằng những truyền thuyết ma mị và không khí oi bức, ngột ngạt của một vùng quê còn nhiều định kiến. Cho đến cuối truyện, tác giả chỉ ra con người mới là thứ đáng sợ nhất. Nỗi bất hạnh của các nhân vật đều tới từ "vùng đất quỷ tha ma bắt" trong tâm trí của họ, kìm kẹp và đóng khung suy nghĩ, thúc ép họ làm những điều "ma xui quỷ khiến".
Trong buổi giao lưu ở Hà Nội hôm 27/07/2023, Kevin Chen quan niệm văn thơ là hình thức nói lên tiếng lòng, lấy hiện thực cuộc sống làm chất liệu cho nghệ thuật. Kevin khuyến khích độc giả viết ra nỗi lòng vì mỗi người đều có câu chuyện để kể, cho dù là những dòng tâm sự trên mạng xã hội.
Sách mở đầu bộ ba tuyển tập Mùa hè, được xuất bản tại nhiều quốc gia như Anh, Pháp, Mỹ, Hy Lạp, Ba Lan. Năm ngoái, Vùng đất quỷ tha ma bắt được giới thiệu trong danh sách tác phẩm nên đọc trong mùa thu của tờ The New York Times, vào top 10 tiểu thuyết hay nhất năm 2022 do Library Journal bình chọn.
Kevin Chen, 47 tuổi, sinh tại huyện Chương Hóa (Đài Loan), là con thứ chín trong gia đình thuần nông. Tác giả tốt nghiệp khoa tiếng Anh Đại học Công giáo Phụ Nhân - Viện Hý kịch Đại học Quốc gia Đài Loan, từng đoạt hạng nhất truyện ngắn Giải văn học Lâm Vinh Tam, được vinh danh tiểu thuyết của năm ở Giải văn học thiếu nhi hiện đại Cửu Ca. Hiện Kevin sống tại Berlin, Đức.

Tác giả Kevin Chen lồng ghép những truyền thuyết kinh dị để nêu lên những vấn đề của xã hội Đài Loan, trong sách "Vùng đất quỷ tha ma bắt".
Vùng đất quỷ tha ma bắt (tên tiếng Anh: Ghost Town, Nguyễn Vinh Chi dịch) dày 413 trang, do Nhà xuất bản Hà Nội liên kết công ty Nhã Nam phát hành cuối tháng 3, được tái bản bốn lần. Tác phẩm gồm 45 chương, lấy bối cảnh huyện Vĩnh Tĩnh (Đài Loan), kể về gia đình bảy anh chị em nhà họ Trần, cùng những ẩn ức tâm lý của mỗi người.
Nhân vật chính là người con trai út, Trần Thiên Hoành. Sau khi mãn hạn tù vì tội giết bạn đời đồng tính ở Đức, Thiên Hoành trở về quê cũ để tang cha. Hơn chục năm trước, chàng trai mâu thuẫn với mẹ vì công khai là người đồng tính, rời gia đình và "vùng đất quỷ tha ma bắt" Vĩnh Tĩnh để sang Đức sinh sống, bắt đầu sự nghiệp văn chương. Sau đó, Thiên Hoành phải trở về quê khi hay tin cha mất.
Tác giả gọi quê nhà là "quỷ tha ma bắt", ý chỉ hoang vắng, xa xôi so với đô thị văn minh. Thời kỳ kinh tế Đài Loan vươn lên mạnh mẽ, vùng đất nhỏ không bắt kịp tiến độ, "hàng loạt nhân khẩu nông thôn chuyển ra bên ngoài, lớp trẻ rời quê rồi không trở về nữa, quên luôn địa danh này, bỏ lại thế hệ già yếu không rời đi được". Trong tiếng Hoa, tên gọi "vĩnh tĩnh" của quê nhà vốn là lời cầu chúc, nhưng theo Vĩnh Hoành, đó là lời nguyền vì anh có cảm giác nơi đây yên lặng đến đáng sợ.
Yếu tố văn hóa bản địa đóng vai trò then chốt, xuất hiện xuyên suốt tác phẩm. Vĩnh Hoành vốn sinh ra ở vùng quê nghèo với vô vàn tập tục, lễ nghi mê tín dị đoan. Để nhấn mạnh những chi tiết hủ tục và xây dựng không khí ma mị, hư ảo cho tiểu thuyết, mạch truyện chính diễn ra trong vòng 24 giờ, vào ngày rằm tháng Bảy, cũng là lúc các con về để tang người cha đã khuất. Theo phong tục, đây là dịp mở cổng địa ngục, các linh hồn có cơ hội trở lại dương gian, có nhiều câu chuyện, truyền thuyết kinh dị và những kiêng kị xoay quanh sự kiện này.
Bằng bút pháp miêu tả, Kevin Chen dành nhiều thời lượng của câu chuyện để kể về những hủ tục nhất định phải làm vào ngày rằm tháng Bảy, từ đó hé lộ sự thật đằng sau những điều bí ẩn, giúp độc giả ấn tượng với tác phẩm.