7 giờ trước Hồi ức và mất mát “Những lá thư chỉ là những mảnh giấy,” tôi nói. “Đốt chúng đi, thì điều còn lại trong tim sẽ vẫn còn; còn giữ chúng lại, thì những gì vốn sẽ biến mất rồi cũng sẽ biến mất.”Trên một chuyến bay hướng đến Đức, Toru Watanabe khi nghe giai điệu Norwegian Wood của The Beatles đã bắt đầu nhớ lại tuổi trẻ của mình ở Tokyo — một thời của tình bạn, đam mê, mất mát và khát vọng.Được viết theo dạng hồi tưởng, Norwegian Wood chủ yếu xoay quanh ba nhân vật trung tâm: Toru, Naoko và Midori. Câu chuyện tràn ngập bầu không khí, yếu tố lịch sử cùng những tham chiếu đến âm nhạc và văn học. Đây là một câu chuyện về tình yêu với nhiều hình thái khác nhau, nhưng đồng thời cũng là về sự mất mát, cái chết và cuộc đấu tranh để tiếp tục sống giữa bóng tối của cái chết.“Đã có một thứ gì đó bên trong tôi rơi mất đi, và không có gì lấp đầy được khoảng trống ấy.”Văn của Murakami mềm mại, giàu chất thơ và tự nhiên, còn bản thân câu chuyện thì vừa ấm áp, vừa lãng mạn một cách kỳ lạ, đồng thời cũng đầy đau buồn. Nó cuốn hút, ám ảnh và đẹp theo một cách rất riêng. Tôi thực sự yêu thích cuốn sách này và rất khuyến khích mọi người đọc. “Điều khiến chúng ta trở nên bình thường nhất,” Reiko nói, “chính là việc chúng ta biết rằng mình không bình thường.” Like Share Trả lời
7 giờ trước Đen nhưng dịu Cuốn này đen tối như chính những nỗi sợ của bạn.Văn của Murakami mang lại cho tôi một loại cảm giác an ủi rất riêng. Không phải kiểu an ủi từ thiên nhiên, hay nhạc cổ điển. Mà là sự an ủi đến từ việc tôi nhìn thấy sự trong suốt của tất cả những điều xấu xí thuộc về mặt tối của con người — ngay trong chính sự tồn tại của chúng ta.Dù văn chương của ông có vẻ đen tối và nặng nề đến đâu, tôi lại chỉ cảm nhận được những sắc hồng và đào rất nhẹ nhàng của sự dịu dàng khi đọc. Đây là cuốn Murakami đầu tiên tôi từng đọc.Cuốn sách này chứa rất nhiều chủ đề u tối. Bệnh lý tâm lý được khắc họa rất chi tiết qua một trong những nhân vật chính. Câu chuyện rất “thật”, nhưng tôi lại có cảm giác như mình đã được chuẩn bị sẵn để chấp nhận mọi thứ sắp đọc.Các nhân vật hoàn toàn không che giấu hay biện minh cho bản thân. Sự phát triển nhân vật được xây dựng rất tốt. Những nỗi đau khi làm một con người — tôi có thể cảm nhận nó rất thật khi đọc cuốn này.Tôi luôn rất khó để diễn tả cảm giác của mình về một cuốn Murakami trọn vẹn, nhưng tất cả những gì tôi có thể viết ra chỉ là cách mà sách và văn chương của ông khiến tôi cảm thấy — và ngay cả điều đó cũng luôn chưa bao giờ là đầy đủ.Tôi không thích đọc những chủ đề buồn trong sách, trừ khi chúng khiến tôi cảm thấy điều gì đó thật sự có ý nghĩa. Tôi không chủ đích tìm những cuốn sách khiến mình lạc lối, nhưng văn của Murakami luôn khiến tôi trôi đi và bay lên. Và điều đó dần trở thành một thói quen. Tôi thèm đọc ông ấy. Thỉnh thoảng tôi thực sự khao khát những cuốn sách của ông.Tôi đặc biệt thích đọc Murakami khi tôi cảm thấy mình như một người đứng giữa tất cả mọi thứ đang diễn ra xung quanh, nhưng lại không thực sự thuộc về bất cứ điều gì.Sách của ông không phải để giải trí. Sách của ông không phải để vui vẻ. Sách của ông là để tôi cảm thấy mình vẫn là một con người. Chúng khiến tôi nhận ra cuộc sống là như nó vốn là. Văn của ông giúp tôi thấy rằng trong đau đớn, cái chết và tan vỡ vẫn có một vẻ đẹp nào đó — một vẻ đẹp chỉ Murakami mới có thể mang lại cho tôi.Vì sao tôi trừ một sao cho cuốn này?Tôi cảm thấy như bị “lừa” ở đoạn cuối cuốn sách. Có một tình tiết bộc phát xảy ra mà tôi vẫn không thể chấp nhận được, dù đã đọc cách đây hai năm. Nhưng hãy nhớ rằng, cuốn này kết thúc khá ổn. Và đẹp. Like Share Trả lời
7 giờ trước Cái chết thường nhật Tôi không có nhiều điều mang tính “ý nghĩa sâu sắc” để nói về Norwegian Wood. Trước hết, một lời nói đầu. Đây hoàn toàn không phải là một cuốn sách tình cảm lãng mạn — không có ý xúc phạm gì cả. Tôi không thể chịu nổi việc gán cho cuốn sách này một từ quá “sến” như vậy. Ừ thì, suy cho cùng, nó có là một câu chuyện tình. Nhưng đồng thời nó còn nhiều hơn thế rất nhiều.Giống như Dickens, Murakami “nuôi” câu chuyện của mình bằng cái chết của những người vô tội. Cứ từng người một lần lượt tự kết liễu. Đúng vậy. Điều thực sự quan trọng nằm ở tầng nghĩa ẩn.Ở bề mặt, Watanabe dường như chỉ đang sống một cuộc đời sinh viên bình thường. Nhưng trong khi hành động của những người xung quanh diễn ra một cách trật tự như máy móc, thì phía sau đó lại là một sự hỗn loạn đang âm ỉ.Người bạn thân của Watanabe, Nagasawa, đóng vai “luật sư của quỷ dữ”. Anh ta thể hiện mình là một kẻ xấu — và phần nào đúng là như vậy — nhưng đồng thời cũng liên tục khơi gợi, cám dỗ và thử thách. Anh ta làm rối loạn nhịp sống có phần trật tự của Watanabe.Nhưng mọi thứ đã bắt đầu xảy ra từ trước khi họ gặp nhau. Hành động mang tính nhân đạo duy nhất mà Watanabe làm được — trong bệnh viện, khi chăm sóc cha của Midori — lại mang một sự thuần khiết nặng nề. Đó là điều mà văn học cổ điển đôi khi thiếu: những con người mơ hồ về đạo đức nhưng vẫn có nguyên tắc riêng. Những con người vẫn có thể là anh hùng.Cái chết luôn lẩn quẩn xuyên suốt cuốn sách. Đến gần cuối, tôi bắt đầu thấy mệt mỏi với những biến động đó. Nhưng rồi chính nhân vật chính lại tự đẩy mình vào một trạng thái hỗn loạn như luyện ngục.Các cảnh tình dục trong sách không hề mang cảm giác phản cảm. Chúng tự nhiên. Những nhân vật tưởng như không “thật” — như Midori — lại đầy màu sắc cảm xúc. Cô ấy giống như một bức biếm họa sống động nhưng lành mạnh, và còn khiến tôi bật cười. Theo một cách nào đó, Midori là cô gái rộng lượng nhất trong nhóm.Murakami trước đây luôn là một “cánh cửa đóng” đối với tôi. Nhưng nếu những tác phẩm khác của ông cũng giống như cuốn này, thì tôi cần thử lại thêm một lần nữa.Tôi đã cố gắng hết sức để không tiết lộ nội dung, nhưng Murakami thực sự có tài năng khiến những con chữ cứ cuộn chảy một cách hấp dẫn. Điều hay nhất là rất ít người nhận ra rằng bên dưới dòng chảy mượt mà đó là rất nhiều cú ngoặt. Và chính những cú ngoặt đó làm nên nghệ thuật.Đây là một tác phẩm nghệ thuật thực sự. Nó chứa đầy phim ảnh, văn học, âm nhạc The Beatles, Bach, Mozart. Và cuối cùng: “Tình yêu bạn nhận được, cũng chính bằng tình yêu bạn cho đi.” Cảm ơn người bạn ảo của tôi, Manju, vì đã giới thiệu cuốn sách này cho tôi. Like Share Trả lời
7 giờ trước Murakami “khác lạ” Murakami đã khiến nhiều người bất ngờ vào thời điểm đó khi viết một cuốn tiểu thuyết “hiện thực” thay vì phong cách hiện thực huyền ảo vốn là dấu ấn quen thuộc của ông; và chính ông cũng thừa nhận rằng mình đã “bị sốc” và “bối rối” khi cuốn sách này biến ông từ một nhà văn mang tính “cult” ít người biết thành một tác giả nổi tiếng toàn cầu. Và chính ở đó lại nằm vẻ đẹp của tác phẩm tuyệt vời này, bởi nó hoàn toàn không hề “bình thường”. Dàn nhân vật trong truyện vừa sáng tạo, vừa ấn tượng, vừa có sức nặng đến mức khiến người đọc phải “đau đầu” (đúng vậy, thật sự đau đầu!), từ Nagasawa — một kiểu hiện thực cực đoan lạnh lùng, gần như vô cảm — cho đến Midori, người vừa nhạy cảm, căng thẳng, vừa như một cơn bão dữ dội của sự thực tế được đẩy đến mức cực đoan theo cách rất riêng của cô ấy. Like Share Trả lời
7 giờ trước Cô đơn hiện sinh Lấy bối cảnh thập niên 60, Norwegian Wood đưa chúng ta theo dòng suy nghĩ của Toru Watanabe — người nhìn lại những năm tháng tuổi trẻ khi anh tham gia các phong trào sinh viên và những con người anh từng kết nối trong giai đoạn đó.Vậy đây có phải là một câu chuyện tình yêu không? Có những ám chỉ về tình yêu, nhưng không hề có một câu chuyện tình yêu đúng nghĩa.Những chủ đề chính của Norwegian Wood là sự cô đơn, chán chường hiện sinh, trầm cảm và tự sát. Tuy nhiên, giống như phần lớn các tác phẩm của Murakami, những chủ đề này được thể hiện một cách rất tinh tế và kín đáo. Cuốn sách khiến tôi nhiều lúc phải suy ngẫm sâu về quá khứ và gợi lên những cảm xúc hoài niệm mạnh mẽ. Tôi có thể tự tin giới thiệu cuốn sách này cho độc giả ở bất kỳ thể loại hay phong cách văn học nào. Like Share Trả lời
7 giờ trước Ám ảnh ngôn từ Tôi không thể diễn tả được! Tôi muốn hít hà từng trang sách này, nghiền nát chúng, rồi hít thẳng vào mũi! Tôi muốn chúng được đưa trực tiếp vào não bộ, vào chính MÁU của tôi! Lời văn của Murakami khiến tôi cảm thấy giống hệt Nicole Kidman trong cảnh phim Moulin Rouge, khi cô ấy lăn lộn trên tấm thảm lông thú trong bộ đồ ngủ, rên rỉ và quằn quại trong khoái lạc và nói "Vâng! Vâng! Những từ ngữ tục tĩu! Nữa! Nữa! Những từ ngữ hư hỏng!" Mặc dù lời văn của Murakami không hẳn là hư hỏng và tục tĩu mà chúng lại đa sắc và bí ẩn. Tôi ước mình có thể dệt những câu văn của ông ấy thành một tấm thảm để lăn lộn trên đó. Chúng thật kỳ diệu và huyền bí... chúng làm tan nát trái tim tôi. Like Share Trả lời
7 giờ trước Cảm giác Norwegian Wood Cuốn tiểu thuyết này được đặt tên theo ca khúc của The Beatles, với ca từ rất đơn giản: một chàng trai gặp một cô gái, họ đi chơi tại nhà cô ấy, và cuối cùng anh ta ngủ tạm trong phòng tắm trong khi cô đi làm.Murakami đã lấy cảm giác đó và mở rộng nó ra, khiến nó trở nên có thể cảm nhận được — mùi biển, làn gió nhẹ, cảm giác của làn da, bụi, những đêm mờ ảo, một nỗi khao khát mơ hồ, và những hình ảnh gần như mang tính mộng mị. Tất cả điều đó tạo nên thế giới của Watanabe. Đó là một cảm giác tinh tế, gần như không thể diễn tả — mờ ảo nhưng vẫn rất thật, đầy cuốn hút nhưng lại khó gọi tên. Norwegian Wood dường như chính là biểu tượng cho cảm giác ấy. Like Share Trả lời
7 giờ trước Tình cờ gặp Murakami Một câu chuyện buồn nhưng đẹp về tình yêu và ký ức — những điều vẫn ở lại trong bạn, ngay cả khi mọi thứ thay đổi hoặc con người rời đi.Đây là một trong những câu chuyện tình hay nhất mà tôi từng đọc.Đây là cuốn sách Murakami đầu tiên của tôi.Norwegian Wood được Linus Cheung (張永霖) giới thiệu trên chương trình radio RTHK ở Hong Kong.Nói ngắn gọn, chú tôi ở Hong Kong đã giới thiệu cho tôi nghe chương trình phát thanh của ông ấy (張永霖的世界).Cuốn sách này được tôi đặt mua online và được giao đến tận nơi bằng dịch vụ chuyển phát về thị trấn của tôi.Tôi rất biết ơn vì đã may mắn được nghe chương trình radio đó.Tôi thực sự ngưỡng mộ tác giả này. Ông ấy là một nhà văn tuyệt vời. Tôi sẽ tiếp tục đọc các tác phẩm khác của Murakami. Like Share Trả lời
7 giờ trước Nhân vật đáng sợ Không. Hoàn toàn không.Bây giờ tôi thật sự cảm thấy sợ hãi mỗi khi nghĩ đến những người đã chấm cuốn sách này hơn 1 sao.Không biết nên bắt đầu từ đâu nữa.Nhân vật chính của cuốn sách này — nếu thậm chí có thể gọi anh ta là “nhân vật”, khi mà phần lớn thời lượng cuốn sách hoàn toàn thiếu vắng dòng suy nghĩ nội tâm và hành trình cảm xúc của anh ta, khiến người đọc phải tự hỏi liệu anh ta có thực sự là một con người hay không — là một người đáng lo ngại: lạnh lùng, mang tư tưởng coi thường phụ nữ, và tẻ nhạt, nhưng bằng cách nào đó lại được tất cả các nhân vật khác xem là tốt bụng, tinh tế và vô cùng thú vị.Giải thích duy nhất tôi có thể nghĩ ra cho phản ứng này từ những nhân vật khác (đáng chú ý là các nhân vật nữ) là anh ta giống như một hình mẫu “tự chèn tác giả” để thỏa mãn tưởng tượng một cách lộ liễu nhất từng được viết ra — và điều đó khiến mọi thứ xảy ra trong cuốn sách càng trở nên đáng lo hơn.Bởi vì nếu đọc theo hướng như một sự thỏa mãn tưởng tượng, thì người đứng sau những ham muốn đó rất có thể chính là Murakami. Và nếu đúng như vậy, thì tôi thực sự cảm thấy sợ hãi.Nhân vật chính, người gần như không có khả năng suy nghĩ hay cảm nhận (hoặc nếu có thì cũng không được chia sẻ với người đọc), khi anh ta có suy nghĩ thì đó là về cơ thể và vẻ đẹp của phụ nữ; còn khi có cảm xúc thì đó là mong muốn sử dụng vẻ đẹp ấy cho sự thỏa mãn tình dục của bản thân.Đây được xem là một câu chuyện tình yêu bi kịch, nhưng nhân vật chính không hề suy ngẫm về con người mà anh ta yêu và khao khát, ngoài vẻ ngoài của cô ấy. Anh ta tin rằng mình vẫn chung thủy vì những mối quan hệ tình dục khác của anh ta “không có ý nghĩa gì”. Vì vậy, việc anh ta coi các phụ nữ khác như đối tượng bị vật hóa lại được xem như “không phản bội về mặt cảm xúc”? Thật là một gã đáng nể!Còn rất nhiều đoạn, cuộc trò chuyện, cảnh và hành vi khác trong cuốn sách mang tính chất cực kỳ đáng lo ngại, nhưng chúng tiết lộ nội dung cốt truyện nên có tính spoil. Tuy nhiên, tôi hy vọng bạn sẽ không bao giờ phải biết đến chúng, vì để biết thì bạn phải đọc cuốn sách — điều mà tôi thực sự muốn khuyên bạn tránh xa. Việc cuốn sách này lại được ca ngợi rộng rãi đến vậy chắc chắn sẽ còn khiến tôi trăn trở trong một thời gian dài. Like Share Trả lời
7 giờ trước Sex và cái chết “Những ngày đó thật kỳ lạ, giờ nhìn lại tôi mới thấy vậy. Giữa dòng chảy của cuộc sống, mọi thứ dường như xoay quanh cái chết.”Chào mừng đến với Norwegian Wood của Haruki Murakami — một câu chuyện về một nhóm sinh viên đại học Nhật Bản ám ảnh bởi tự sát và tình dục.Không, nói thật nhé. Cuốn sách này thực chất xoay quanh hai thứ: sex và cái chết. Có rất nhiều tầng nghĩa ẩn phía sau, nhưng khi lược bỏ tất cả những thứ đó để nhìn vào lõi của nó, thì chỉ còn lại như vậy. Và đúng là cuốn sách có rất nhiều cảnh tình dục — những hình thức kỳ lạ của tình dục. Và cũng rất nhiều cái chết. Và không phải theo kiểu tích cực gì cả.Nhưng đây cũng là một cuốn sách rất mạnh mẽ. Nó không kể một câu chuyện vĩ đại hay đặc biệt nào, mà thay vào đó tập trung khai thác tâm trí con người, cũng như những câu chuyện ẩn giấu trong quá khứ đời thường của những con người bình thường xung quanh ta. Lối viết thì không có gì quá đặc biệt, nhưng bằng cách nào đó tôi lại thấy nó rất cuốn hút. Có những lúc tôi gần như không thể dừng lại.Một phần khiến cuốn sách trở nên mạnh hơn là vì các nhân vật rất dễ đồng cảm. Tất cả họ đều có những khía cạnh — cả tốt lẫn xấu — mà tôi có thể nhận ra ở chính mình và những người xung quanh. Nhân vật tôi thích nhất là Nagasawa… “Tôi có thể là một gã ích kỷ chết tiệt, nhưng tôi cực kỳ bình thản với những thứ như vậy. Tôi hoàn toàn có thể trở thành một vị thánh Thiền.” Like Share Trả lời
“Những lá thư chỉ là những mảnh giấy,” tôi nói. “Đốt chúng đi, thì điều còn lại trong tim sẽ vẫn còn; còn giữ chúng lại, thì những gì vốn sẽ biến mất rồi cũng sẽ biến mất.”
Trên một chuyến bay hướng đến Đức, Toru Watanabe khi nghe giai điệu Norwegian Wood của The Beatles đã bắt đầu nhớ lại tuổi trẻ của mình ở Tokyo — một thời của tình bạn, đam mê, mất mát và khát vọng.
Được viết theo dạng hồi tưởng, Norwegian Wood chủ yếu xoay quanh ba nhân vật trung tâm: Toru, Naoko và Midori. Câu chuyện tràn ngập bầu không khí, yếu tố lịch sử cùng những tham chiếu đến âm nhạc và văn học. Đây là một câu chuyện về tình yêu với nhiều hình thái khác nhau, nhưng đồng thời cũng là về sự mất mát, cái chết và cuộc đấu tranh để tiếp tục sống giữa bóng tối của cái chết.
“Đã có một thứ gì đó bên trong tôi rơi mất đi, và không có gì lấp đầy được khoảng trống ấy.”
Văn của Murakami mềm mại, giàu chất thơ và tự nhiên, còn bản thân câu chuyện thì vừa ấm áp, vừa lãng mạn một cách kỳ lạ, đồng thời cũng đầy đau buồn. Nó cuốn hút, ám ảnh và đẹp theo một cách rất riêng. Tôi thực sự yêu thích cuốn sách này và rất khuyến khích mọi người đọc.
“Điều khiến chúng ta trở nên bình thường nhất,” Reiko nói, “chính là việc chúng ta biết rằng mình không bình thường.”