Tuổi thanh xuân của một đời người thực ra rất ngắn chỉ từ khoảng mười tám đến hai mươi hai tuổi. Vì sau hai mươi hai tuổi, bạn vừa bước chân ra khỏi giảng đường Đại học, bạn quá tất bật trong đời sống cơm áo gạo tiền, thậm chí bị áp lực công việc đè nén mà dần quên mất thời gian ngày tháng ra sao. Rồi một ngày đẹp trời nhịp sống của bạn bất ngờ bị khựng lại bởi một lý do gì đó, bạn có thời gian để nhìn lại đời mình, nhìn lại những khoảng thời gian bạn đã trải qua, bạn mới nhận ra đã nhanh vậy rồi. Mới đây, bạn chỉ là một cô bé cậu bé tràn ngập xuân thì xuân sắc ở tuổi thanh xuân của mình, nhưng giờ bạn cảm thấy mình đã già đến mức mà bản thân bạn cũng không nhận ra. Nhưng không sao, thiết nghĩ, trong cuộc đời này không nhất thiết bạn phải ở độ tuổi mười tám hăm hai bạn mới có thể sống với tuổi thanh xuân của đời mình, chỉ cần trong tim bạn vẫn còn nhiệt huyết của một thời xanh trẻ thì dù bạn ở độ tuổi nào thì đó cũng vẫn là tuổi xuân.
Đôi lời về Tác giả Du Phong, là cây bút 9X chuyên viết về những đoạn tản văn hay và bài thơ cảm xúc về chủ đề tình cảm. Được mệnh danh là “Hoàng tử thơ tình”, quả thật, trong những tác phẩm của Du Phong đan xen những đoạn tản văn hay giàu triết lý thì còn là những bài thơ giàu cảm xúc, với cách chơi chữ là sử dụng ngôn ngữ rất chi là đặt biệt, thơ và văn cứ thế đan xen nhau, lồng vào trong cảm xúc của độc giả. Thanh Không Hối Tiếc cũng là một cuốn sách như thế. Cuốn tản văn ngắn viết về độ tuổi thanh xuân của đời người. Đọc cuốn sách bạn sẽ có những phút giây nhớ về những ký ức thuở xưa của bản thân, những năm tháng lưng chừng không còn bé nhưng cũng chưa đủ lớn, có ai chưa từng dõi mắt theo một ai. Ngốc nghếch nỗ lực từng chút, từng chút để tới gần người ta. Coi niềm vui của người ta là niềm vui của mình. Nhận nỗi buồn của người ta làm nỗi buồn của chính mình. Cứ thế, lặng lẽ thích, rồi một ngày chợt nhận ra bản thân đã trưởng thành và mạnh mẽ bao nhiêu khi biết cách hết lòng vì một người...
Chuyện tình cảm đôi khi là một nhành thảo dược mà cũng là một nhắm độc dược, nó có thể khiến cho một con người cả đời u sầu buồn bã trở nên yêu đời hạnh phúc, có động lực làm những điều vĩ đại lớn lao. Nhưng nó cũng có thể khiến cho một trái tim non dại chằng chịt vết thương. Dù là vậy nhưng tình yêu dù bị dùng theo cách gì đi chăng nữa thì cảm xúc của con người là thức quà đáng trân quý, nó giúp ta phân loại giữa chủng loài có cảm xúc và không có cảm xúc. Thật vậy, cảm xúc là một loại khúc ca mà ta cần phải biết tận hưởng.
Thanh Xuân Không Hối Tiếc ngay tựa đề cuốn sách đã dấy lên trong ta những cảm xúc của tuổi trẻ, của thanh xuân đời người, mà đời người chính là phải yêu hết lòng và sống hết mình, đừng để bản thân phải hối tiếc, nhất là trong chuyện tình cảm. Những loại tình cảm mà bạn đã trải qua trong độ tuổi thanh xuân sẽ giúp bạn nhận ra như thế nào là trưởng thành. Mỗi người có một cách khác nhau để sống những ngày tuổi trẻ, có người dành trọn nó cho những cuộc tình, có người dành trọn nó cho công việc, có người dành trọn nó để tự yêu thương mình, và cũng có người chia tuổi trẻ mình ra để yêu thương một vài người, sau đó yêu mình, yêu người xung quanh mình, rồi đến một lúc nào đó thích hợp mới tiếp tục muốn yêu thêm một người cho đến hết cuộc đời. Dù người ta có dành tuổi trẻ của mình cho ai hay để làm gì, thì cũng mong sau này khi đã đủ chín chắn để ngoái đầu nhìn lại, họ sẽ mỉm cười, một nụ cười vô ưu viên mãn.
Không có giọt nước mắt nào rơi
Vì những thứ, những người không xứng đáng.
Không có nỗi buồn nào vô hạn
Để ủ dột thê lương mọc kín góc tâm hồn

Tuổi thanh xuân sẽ thật đẹp nếu có một tình yêu. Cùng nhau nắm tay băng qua những con đường, những dãy phố, ở bên nhau những ngày lễ, những ngày giá rét tràn về. Cùng dìu dắt nhau đi qua những năm tháng, những giai đoạn của cuộc đời. Ta đã từng yêu một người đến say đắm như vậy, đã từng muốn có một cuộc đời thật bình dị giản đơn không bon chen, dù cho có ở miền quê hay phố thị.
Mình sẽ đi chơi mỗi sáng cuối tuần,
Đến những cánh đồng bao la toàn gió,
Đến những vùng biển xanh để thấy mình bé nhỏ
Đến những ngọn núi cao, ở đó, chẳng buồn về...
Mình cứ dại khờ sống chậm với đam mê,
Và quên hết những bộn bề thành phố
Về quê đi em, mình già đi ở đó...
Mở mắt tỉnh dậy nhìn nhau cũng đủ mãn nguyện rồi.
Dù cho tình yêu đó có trọn vẹn hay là không hoàn hảo, tôi tin chắc rằng bạn đã từng rất vui vẻ và hạnh phúc khi ở bên người đó. Họ mang cho bạn những xúc cảm đầu đời ngọt ngào và khó quên. Mình khi đó chẳng có gì mà họ còn tự nguyện ở bên cạnh, vậy mà lại không giữ được nhau cho tới lúc trưởng thành. Mình giờ đây có vẻ như có tất cả, nhưng dường như lại thiếu đi một thứ gì đó vô cùng quan trọng, không biết phải gọi tên là chi. Chỉ biết rằng mình luôn muốn quay trở lại thời gian đó, sống lại những ngày tháng thiếu thốn đủ thứ cùng với người đó, để cảm nhận những khoảnh khắc chân thành giản dị sẽ chẳng thể nào tìm lại được sau này.
Người tình thuở hàn vi, không phải là ký ức sâu đậm nhất, nhưng là kỷ niệm đáng trân trọng nhất. Bạn đã bao giờ mỉm cười khi nhớ lại chưa?
Thế nhưng, thông thường những mối tình thuở hàn vi ấy đều sẽ có kết cục dở dang, chứ ít khi nào được trọn vẹn.
Người ta bảo “Thanh xuân như một cơn mưa rào,
Dẫu ướt sũng cùng nhau cũng muốn đắm mình vào lần nữa...”
Thanh xuân của em toàn nỗi buồn chất chứa,
Bởi trót thương một người từng hứa... nhưng chẳng giữ được lời.
Có một người từng hứa sẽ che chở cho tôi
Mà bão tố trong đời đều do người mang lại
Người ấy nói rằng sẽ ở bên mãi mãi
Đến cuối cùng, người còn lại cũng chỉ có mình tôi.
Người ấy đã coi tôi là cuộc sống của họ rồi,
Nên sẽ yêu tôi nhiều hơn tất cả...
Rồi họ rời bỏ cuộc sống của mình không một lời từ giã,
Chẳng ồn ào như lời hứa khi xưa...
Không biết bây giờ người ấy hạnh phúc chưa
Ta chẳng hiểu mục đích họ xuất hiện trong đời mình để làm gì khi không hẳn là người dưng, không là bạn, không phải tri kỷ, cũng chẳng phải tình yêu. Họ đến với ta rồi làm trái tim ta loạn nhịp, nhưng lại không chịu (hay không thể) ở bên ta mãi mãi không rời?
Tôi cũng đã từng chứng kiến nhiều câu chuyện như vậy, qua nhiều lời kể, và nhiều lần được chứng kiến. Có lẽ mãi cho đến sau này bạn không thể xúc động với ai khác, không thể yêu thêm một ai khác sâu đậm như vậy, ngọt ngào như vậy và lưu luyến đến như vậy. Có lẽ, người ta hết yêu nhau là khi nghĩ đến một tương lai không có đối phương ở bên cạnh, trong lòng cũng không còn chút cảm xúc gì nữa. Tình yêu đó đã nguội lạnh thật rồi. Thuở ngày ấy chưa có gì trong tay, nhiệt huyết của tuổi trẻ làm cho chúng ta “thèm yêu khát sống”, hy vọng mai này dốc lòng khiến cho đối phương trở thành người hạnh phúc nhất trên đời, thế nhưng trải qua nhiều chuyện, qua nhiều giai đoạn, đến cuối cùng chẳng thể ở mãi bên nhau như đã từng. Bạn đã trải qua một vài mối tình, đến một ngưỡng nào đó, bạn cảm thấy như vậy là quá đủ. Tự dưng không còn một chút mong muốn tìm kiếm người bạn đường đi cùng mình sau này nữa. Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi, bạn không còn cảm giác muốn yêu và được yêu nữa. Bạn vẫn nói với bạn bè rằng mình rất ổn, nhưng thực chất, trong sâu thẳm thâm tâm, bạn biết rằng mình rất cô đơn. Cô đơn không tự dưng mất đi, nó chỉ kết thúc khi bạn không còn yêu một ai đó nữa.
Thật lòng mà hi vọng bạn sẽ có một tình thật đẹp thời xanh trẻ, cho dù có không trọn vẹn và tràn đầy dang dở, cũng hy vọng bạn hiên ngang và đường hoành nhất buông tay, mạnh mẽ bước tiếp trên chặn đường đời phía trước. Một ngày nào đó em sẽ nhận ra thứ mình đang nắm trong tay không phải niềm tin vào hạnh phúc, mà là sự nuối tiếc hạnh phúc. Thứ hạnh phúc mà em có kiên nhẫn đến thế nào đi chăng nữa cũng không bao giờ có thể quay trở về bên em được Khi ấy em sẽ biết cách gạt đi nước mắt để dặn lòng rời buông.
Khi em tự mình chấm dứt một tình yêu
Và chấm dứt một điều: “Anh không đáng!”
Là em không muốn phí hoài những năm tháng
Để mù quáng đợi trông kẻ chẳng thiết tha mình.
Chúng ta đã từng có những kỷ niệm rất đẹp thuở xưa, nhưng hãy để chúng lại yên ở đó, để chúng mãi tươi đẹp như những ngày đầu. Những người từng dành tình cảm cho nhau, tốt nhất chỉ nêm âm thầm theo dõi để thấy nhau vui vẻ hạnh phúc, chứ đừng tìm lục lại để tranh thủ chút cơ hội ghép nối những mảnh vỡ không thể hóa lành. Thì ra không phải cứ cuồng si đem trái tim yêu một người rồi nhận về mình toàn những hối hận mới là cách sống trọn vẹn nhất cho tuổi trẻ. Người ta muốn sống một cuộc đời ý nghĩa, trước hết phải biết nghĩ cho mình. Đến một lúc nào đó, khi em thực sự trưởng thành, em sẽ thấy “có những thứ cứ mặc nhiên rơi vỡ, dẫu đã ấp ôm ghì chặt tận đáy lòng”. Và việc em nên làm không phải là khóc lóc, tiếc thương cho những điều không thuộc về mình nữa, mà là mỉm cười chấp nhận lãng quên. Hình như ai cũng như thế cũng có một thời nghĩ mình là kẻ hạnh phúc nhất, rồi bàng hoàng nhận ra mình là kẻ không may nhất trên đời. Khi ấy hình như chúng ta chỉ muốn chối bỏ thực tại, chúng ta cảm thấy mình thật vô dụng và bỗng dưng muốn buông xuôi tất cả. Cảm giác đặt cả thế gian vào tay một người rồi tận mắt chứng kiến người đó quay lưng mang đi của mình tất cả, rất đau. Dù ngày hôm nay có phải dầm mưa, có phải một mình bước trên giao lộ vắng người. Hôm nay mệt rồi thì cứ nghỉ ngơi nhé em! Ngắm nhìn bầu trời thật lâu, rồi về ngủ một giấc thật sâu. Ngày mai em thức dậy, em sẽ bắt đầu một chuyện tình khác...
Thế nào là một thanh xuân không hối tiếc? Đó là sống và theo đuổi những gì trái tim mình mách bảo, và còn nữa là từ bỏ và dừng lại trước khi quá muộn để có thể quay đầu.

Dù cho có một người nào đó khiến cho bạn hết lòng tin tưởng, hết lòng yêu thương, nhưng bạn ơi, hãy chừa cho mình một lối thoát hiểm. Có gì đó sai khi người ta đặt hết nhiệt huyết thanh xuân của mình vào một người, mà người đó có thể rời bỏ họ bất cứ lúc nào trong những năm tháng đầy mộng mơ và bồng bột.
Cuộc đời không thể dự đoán trước được điều gì và lòng người thì sâu như đáy bể. Vậy nên đàn ông nên dùng tuổi trẻ của mình phấn đấu cho sự nghiệp. Sự nghiệp không bao giờ rời bỏ đàn ông, còn sự nghiệp anh ta sẽ còn tất cả. Phụ nữ nên dùng tuổi trẻ để yêu thương và chăm sóc bản thân thật tốt. Chỉ có tự yêu thương bản thân mới không làm phụ nữ tổn thương. Và không buồn là cách giữ lại tuổi xuân lâu nhất. Dù cho bạn là giới tính nào hay độ tuổi nào, đầu tiên bạn nên biết yêu bản thân mình. Trên đời này chỉ có một người cậu không thể sống thiếu, chính là bản thân cậu, có hiểu không?
Cất giữ những thứ thuộc về mình, đấy gọi là trân quý những gì mình có. Sự quan tâm, chăm sóc, thương yêu của một ai đó, những khoảnh khắc đẹp khi còn bên nhau, những món quà dù là vật chất hay tình thần, những sự giúp đỡ, những lần sẻ chia... là điều tất cả chúng ta đều nên cất giữ. Vì không có gì là tồn tại mãi trên đời. Thời gian trôi sẽ lấy đi tất cả, mình sống hời hợt quá, lướt qua nhiều quá, đến khi ngoảnh lại sẽ chẳng còn đọng được trong tâm trí một chút gì. Như vậy chẳng phải tháng năm đẹp nhất đã uổng phí mất hay sao?
Thanh xuân chính là một chuyến tàu đi không bao giờ trở lại. Nhưng mà bạn có quyền dùng những chặng đường phía trước, lấp đầy những vết thương của quá khứ đã gây ra. Tuổi trẻ là như thế, chọn sai một con đường quay lại ngã ba rồi chọn lại. Yêu sai một người, gạt nước mắt đi rồi yêu lại, đặt niềm tin nhầm chỗ, quên đi và tin lại. Bạn sở hữu thời gian, nhưng đừng để thời gian giam cầm bạn trong những ảo tưởng về bản thân mình. Chỉ cần biết trân trọng những thứ thuộc về mình và buông bỏ những thứ ngoài tầm với, thanh xuân của bạn sẽ trôi qua không còn gì để tiếc nuối, bình dị mà an yên.

Chấp nhận và quên đi những thứ không thuộc về mình, đó không phải thất bại mà là tỉnh táo. Hãy tưởng tượng xem nếu chúng ta có thể với tới mọi thứ mà mình muốn thì cuộc sống này sẽ tẻ nhạt và vô vị đến thế nào. Bạn phải nếm trải cay đắng, thất vọng khi buộc phải chấp nhất sự thật là có những thứ mình chỉ có thể để tâm, chứ không thể mang hy vọng. Như vậy cũng có nghĩa là bạn sẽ có cơ hội được tận hưởng cảm giác quý trọng và nâng niu những gì khó khăn lắm bạn mới có thể đạt được
Và cũng là thật hạnh phúc nếu như những trái tim lạc lối giữa dòng đời tấp nập vẫn có thể tìm về được bên nhau:
Cuối cùng thì anh cũng đợi được em
Sau tháng năm dài triền miên trong vô vọng
Kể từ giờ trên quãng đường dài rộng
Anh sẽ có em làm bạn đồng hành...
Sau trận mưa rào trời sẽ rất trong xanh
Sau những dại khờ em có anh để dựa,
Em sẽ không phải buồn đau thêm nữa
Anh sẽ ghép thành rạn vỡ bởi tình yêu…
Cái người ta hoài công tìm kiếm suốt một thời xanh trẻ, rốt cuộc không phải là một tình yêu điên cuồng mù quáng, lại càng không phải là những thứ vật chất phù du. Cuối cùng khi đi hết đoạn đường đầy tin yêu và khát vọng, người ta chỉ mong thấy được sự thanh thản bình yên trong sâu thẳm lòng mình.
Chúc bạn có một thanh xuân không hối tiếc.
Lời kết:
Thanh xuân là quãng thời gian tươi đẹp nhất đời người, nơi đó có giảng đường, bảng đen, phấn trắng, có cậu ấy và tôi, cũng những tháng ngày thật đẹp. Dù bạn là ai hay đang ở trong bất kỳ độ tuổi nào cũng hy vọng bạn sẽ có một thanh xuân không hối tiếc. Trải qua nhiều chuyện cũng mong bạn bình dị và an yên, sớm tìm được hạnh phúc của cuộc đời mình. Dù cho hạnh phúc đó đến từ phía tình cảm hay phía sự nghiệp, hay đơn giản chỉ từ những gì đơn giản nhất, cũng mong bạn sẽ ung dung tự tại, không vấn vương u sầu. “Chúng ta đẹp nhất và thành công nhất khi được là chính mình”. Hi vọng sau này chúng ta ai cũng đều thật thành công và hạnh phúc.
Review chi tiết bởi: Ngọc Thạch - Bookademy
Hình ảnh: Ngọc Thạch
--------------------------------------------------
Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: Bookademy
(*) Bản quyền bài viết thuộc về Bookademy - Ybox. Khi chia sẻ hoặc đăng tải lại, vui lòng trích dẫn nguồn đầy đủ "Tên tác giả - Bookademy." Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

Cuốn sách "Thanh xuân không hối tiếc" của Du Phong là một tác phẩm tuyệt vời về tuổi trẻ và những lựa chọn trong cuộc sống. Tôi đã cảm thấy như đang sống trong câu chuyện, nhưng cũng như nhìn thấy một phần của chính mình qua nhân vật chính. Tác giả đã viết một cách chân thật và sâu sắc về tình yêu, tình bạn và những giá trị quan trọng trong cuộc sống. Những câu chuyện và thông điệp trong cuốn sách này đã khiến tôi suy ngẫm và thay đổi cách nhìn về mình và thế giới xung quanh. Tôi rất đề nghị cuốn sách này cho mọi người.