Hóa Thân của Kafka thật ngắn, gói gọn 126 trang, nhưng áng văn siêu thực của ông đã trở thành một di sản vượt thời gian. Khi chạm đến, ta mải miết đắm chìm đến mặt chữ cuối cùng để chứng kiến toàn bộ những bi kịch, xung đột và mâu thuẫn.

Nếu phải dùng 4 từ để mô tả về hành trình Hóa Thân, đó sẽ là: Đau đớn, không lối thoát, chấp nhận và giải thoát.


Phi lý đến đau đớn

Hóa Thân hiện hữu đến thế giới quan của chúng ta bằng cách đặt góc nhìn vào một sinh vật bị hắt hủi nhiều nhất của thế giới hiện đại - gián. Không phải gián thường, mà hòa trộn giữa người và gián, tiếng nói người bên trong, lớp da cứng cáp quái gở xù xì bọc bên ngoài. Nhân vật chính của chúng ta, người từng sống cả đời trong vai một người con thảo, một người anh hiền, một công dân lao động mải miết quên thân, nay lại tỉnh thức trong lốt của một loài bọ gớm ghiếc – lối mở chuyện bàng hoàng, sửng sốt cứ tiếp diễn liên tục.

Như được dự đoán trước, bi kịch bắt đầu.

Khó tưởng tượng, một ngày bạn rời chiếc giường êm, dưới mái nhà quen thuộc, mọi thứ dường như vẫn vậy, chỉ bạn thay đổi, bạn vận một hình hài quái gở, và cam phận với sự biến đổi đó cả đời. Người bình thường hẳn nhiên lo sốt vó và tìm mọi phương án thoát khỏi sự kiện kinh hoàng này. Vậy mà ở Gregor Samsa - nhân vật chính, anh chỉ dành chút ít thời gian để thích nghi, anh dối bản thân rằng đây chỉ là một trận ốm thường để dành thời gian còn lại suy nghĩ về gánh nặng tài chính mình sẽ giáng lên gia đình. Trách nhiệm buộc anh vực dậy, gắng gượng tới chỗ làm. Rồi không lường trước, anh làm cả gia đình nháo nhào tá hỏa trước nhân dạng mới.

Đứng trước nguy cơ mất việc đã đủ khổ, gia đình anh, đặc biệt là cô em gái anh yêu thương nhất, đều đi từ sợ hãi, tuyệt vọng đến quyết định hắt hủi, vứt bỏ người thân - người từng cống hiến cả cuộc đời và tuổi trẻ để kiếm tiền vì họ.  Vỏn vẹn chưa đến 10 nhân vật xuất hiện trong Hóa Thân, mỗi nhân vật là cả một đại diện nhức nhối của một xã hội rối loạn, lấp đầy bởi lòng tham. Riêng nam chính, từ một quá khứ đầy mạnh mẽ mãnh liệt, cuối cùng mục ruỗng trong nỗi hấp hối vô danh – không ai muốn nhớ tới anh như một con người. Trước cõi đời phù phiếm, sự ra đi của anh như một tiếng khóc lặng, nửa đau đớn, nửa chơi vơi.

Hóa Thân của Kafka thật ngắn, gói gọn 126 trang, nhưng áng văn siêu thực của ông đã trở thành thành một di sản vượt thời gian. Khi chạm đến, ta mải miết đắm chìm đến mặt chữ cuối cùng để chứng kiến toàn bộ những bi kịch, xung đột và mâu thuẫn.

Nếu phải dùng 4 từ để mô tả về hành trình Hóa Thân, đó sẽ là: Đau đớn, không lối thoát, chấp nhận và giải thoát.


Thay đổi nhân dạng, và nhiều hơn thế

Gregor từ lâu đã mất kết nối với chính khát vọng và tiếng nói bên trong anh. Hình hài con gián vô tình là phương tiện để độc giả thêm xác nhận về điều đó. Xuyên suốt diễn biến câu chuyện, chính anh lại không phát hiện sự thật này. Gregor dành cả tuổi trẻ chạy theo công việc chào hàng mình không thích, đến bến tàu rất sớm, vật vờ thiếu ngủ tại những nơi chật chội lạnh lẽo, ăn món ăn nhạt nhẽo cầm chừng.

Mình chọn chi cái nghề quá đỗi nhọc nhằn này! Chạy rông hết ngày này sang ngày khác. Một công việc thật còn khó chịu hơn cả nghề bán buôn ở cửa hàng và bực mình nhất đời là cứ phải liên tục di chuyển, cứ phải lo lắng chuyện đổi tàu, chuyển ga, ăn uống thất thường, gặp đâu ngủ đấy, lúc nào cũng phải làm quen với những kẻ tình tờ gặp gỡ để rồi không bao giờ thấy mặt lần thứ hai, không bao giờ trở thành bạn hữu thân tình. Quỷ bắt cái nghề này đi!

Đã bao lâu rồi anh chưa dành thời gian cho mình? Lần cuối cùng anh bình yên ngắm nhìn căn phòng ấm cúng bố trí bởi các vật dụng quen thuộc – một không gian thinh lặng anh muốn ấp ôm và tận hưởng, là khi nào? Đã bao lâu rồi anh chưa nghĩ tới chuyện tình cảm lứa đôi, thưởng thức món mình thích, làm công việc mình đam mê. Không có khái niệm “mong ước cá nhân”, anh đã vì gia đình mà hy sinh mọi thứ. Mọi thúc đẩy hiện hữu trong Gregor là lao lực kiếm tiền nuôi gia đình, giúp người cha quên đi công cuộc làm ăn thất bại nhiều năm trước và đưa em gái vào học ở nhạc viện. Sự đủ đầy vật chất gia đình mới là mong ước của anh. Và cứ thế, anh mất đi khả năng lắng nghe tiếng nói bên trong.


Đồng tiền nghĩa vụ trở thành dây sắt trói chặt Gregor. Tiền anh kiếm được giúp anh mua nhà, đảm bảo gia đình có một nơi trú thân êm ấm. Khoản anh tích góp cũng sẽ đảm bảo một vị trí trong Học viện cho cô em gái bé bỏng đam mê đánh đàn dương cầm. Trật tự xã hội lúc bấy giờ đã đẩy anh vào một lựa chọn duy nhất là bán sức khỏe và thanh xuân.

Khi biến thành gián, anh vô vọng tìm đến những kết nối cuối cùng của mình với thực tại nơi người thân. Đắng ngắt, bạc bẽo! Họ trở mặt, họ hắt hủi, xua đuổi anh như một giống loài mang dịch bệnh, những liên kết cuối cùng đứt gãy... Nếu như ngay từ đầu Gregor kết nối được với bản thân, anh sẽ lý trí hơn trong việc tìm được tự do của riêng mình và trốn chạy, thay vì lìa xa cõi trần, không còn gì, dù chỉ là một chút xót thương cuối cùng.

Điều gì đau đớn hơn cảm giác bị chính người thân chối bỏ?

Như chưa đủ trong thảm cảnh của một con bọ, người chủ tại chỗ làm đích thân đến “hỏi tội” anh vì sự vắng mặt vô phép trong ngày làm việc. Chưa thấu đạt sự tình, lão ra sức lăng mạ và mặc định sự bê trễ trong công việc hôm nay là do thói lười biếng. Lão chủ là đại diện điển hình của một xã hội vô tâm, coi khinh sức khỏe và nỗ lực cống hiến con người, người ta không quan tâm năng lượng thể chất và tinh thần anh ra sao, chỉ cần anh kiếm được nhiều khách, anh buộc phải làm việc. Đãi ngộ nhân viên không tốt, vậy mà chỉ cần một sơ suất công việc, anh bị trực tiếp kiểm điểm ngay lập tức. Sự khoan dung và chối bỏ từ xã hội là thứ đầu tiên khiến anh mất giá trị.

Thứ hai, điều cuối cùng, cũng là điều tồi tệ nhất – sự phủ nhận từ gia đình.

Thời điểm 5 năm trước, để giúp người cha vượt qua phi vụ làm ăn thất bại, Gregor đã một mình tìm đến công việc chào hàng đầy những khổ cực không tên. Anh thức khuya dậy sớm, ngủ tại những khách sạn hạng bét, đối mặt với đồng nghiệp và những khách hàng khó chịu, đổ nước mắt, dốc sức mình kiếm cho gia đình thật nhiều tiền. Tài chính đảm bảo thì có thể mua nhà, tận hưởng những bữa ăn ngon, thậm chí thuê người hầu về phụ giúp. Cả gia đình anh hoan hỉ vì một người con thảo biết kiếm tiền, biết lấp đầy hạnh phúc vật chất xa xỉ cho gia đình. Nhưng dần dần, những đóng góp mặc nhiên biến thành nghĩa vụ. Anh! con trai cả! anh phải kiếm tiền! - đó là làm tròn trọng trách người làm con. Chua xót, mấy ai nhận ra, ngày đầu biến thành gián, điều gia đình quan tâm đầu tiên không phải tình trạng sức khỏe của Gregor, mà sợ anh lỡ chuyến tàu đầu tiên đi chào hàng.

Chứng kiến nhân dạng kỳ lạ của Gregor, cả gia đình hoảng hốt và ghê sợ. Người cha 5 lần 7 lượt suýt làm hại anh vì những tưởng sự biến đổi về ngoại hình đồng nghĩa với sự suy đồi trong nhân cách. Với cô em gái mà anh hết mực yêu thương, ban đầu chịu khó chăm sóc anh một cách dè chừng, sau đó sự quan tâm dần biến mất, thay thế bằng thờ ơ, lãnh đạm. Gregor mất đi vị thế chính trong nhà là một công cụ kiếm tiền hạng nhất cho gia đình, vì thế mọi người bắt đầu khinh mạt anh, đối xử với anh như một gánh nặng. Sau cuối, anh hóa thành một chiếc bóng vô hình, một thực thể vô thừa nhận:

Thoạt tiên, anh ngỡ rằng chính nỗi chán nản về tình trạng bẩn thỉu của căn phòng đã làm anh không ăn nổi, nhưng sau đó anh dần quen với những thay đổi trong phòng mình. Trong gia đình, đã hình thành cái thói quen tống bừa vào phòng anh những đồ đạc không có chỗ chứa, và đến này những món ấy đã chất chồng, bởi vì phải dọn trống một căn phòng trong nhà để cho ba người lạ thuê

Sự chối bỏ này tưởng như chỉ dừng lại ở đây. Đêm định mệnh bắt đầu từ ngày gia đình anh ăn tối chung với 3 kẻ thuê trọ có vẻ ngoài lịch sự gọn gàng nhưng trong lòng ích kỷ đầy toan tính. Khi tiếng đàn của cô em gái cất lên, sau tháng ngày bị đày đọa trong u hoài đơn độc, những xúc cảm nhân tính của anh được đánh thức bởi âm nhạc, tiếng đàn gợi về tình cảm lớn lao mà anh dành cho cô em gái bé bỏng. Gregor không kìm được lòng và lao ra ngoài. Và chính vì cớ này mà 3 kẻ thuê trọ một mực đòi kiện cả gia đình, không trả tiền thuê trọ. Ngọn lửa xung đột bùng lên, cả gia đình anh phỉ báng, mắng nhiếc anh là một sinh vật tai ương đáng khinh bỉ, và rằng anh là kẻ phá hoại mọi thứ, họ đẩy anh vào đường cùng không lối thoát. Sau tất cả cống hiến, anh nhận lại cái nhìn thù hận của những người máu mủ.

Đầu truyện khi ý thức về nhân dạng còn rõ rệt, giọng nói Gregor-gián lẫn chút gì đó sót lại của con người. Sau cùng khi sự từ chối bản dạng tới từ nhận thức cá nhân và cái nhìn của người thân ngày một lớn, anh hoàn toàn mất tiếng người. Bi kịch đẩy anh đến tự vẫn. Anh chọn cách ra đi, trút hơi thở cuối cùng nơi góc phòng quen thuộc.

Trong trạng thái suy tư bình an và lơ đãng ấy, anh nằm liệt một chỗ mãi đến lúc chuông đồng hồ trên tháp gõ ba giờ sáng. Ý thức của anh lại một lần nữa tiếp nhận ánh hừng đông đầu tiên dần trải rộng ở thế giới bên ngoài khung cửa sổ. Rồi đầu anh tự động gục xuống sàn nhà và hơi thở mong manh cuối cùng của sự sống thoát khỏi hai lỗ mũi anh.

Ngay cả trong xã hội hiện đại, sự chối bỏ từ cộng đồng cũng không thể đau đớn bằng sự ghẻ lạnh từ người thân. Lấy ví dụ điển hình như cộng đồng người đồng tính. Nhiều người trẻ đã thu hết can đảm để bộc bạch về giới tính của mình cho người thân, chỉ để sau đó nhận lại sự hắt hủi và xua đuổi đến lạnh người. Giống như Gregor, sự thiếu hiểu biết của gia đình cùng lòng ích kỷ nhỏ nhen đưa họ tới một kết luận nghịch lý: con cái của họ, nếu khác biệt thì đều là tội đồ, là một mầm mống bất hạnh, là tai ương và dấu chấm hết cho thứ gọi là bộ mặt danh giá của gia đình. Bị phủ nhận hoàn toàn bởi gia đình, nơi họ từng tin rằng có thể tìm được một sự bảo bọc vững vàng nhất, người trẻ đầy tổn thương, không thể gào khóc thành tiếng, đều tìm đến một lối thoát đầy cám dỗ nhất – cái chết. Hay chính xác hơn, sự giải thoát.

Hình tượng con gián và sự giải thoát?

Gián, cùng với chuột là một hình tượng ẩn dụ ám chỉ tầng lớp tận cùng xã hội, bị hắt hủi và kinh sợ bởi tất cả mọi người. Chúng đáng sợ vì ngoại hình và mùi hôi phần 5, thì đáng sợ vì sức tàn phá đến đời sống con người phần 10. Gregor biến thành gián là một phép ẩn dụ về cái nhìn của xã hội đương thời, và là tấm gương phản chiếu tâm địa ích kỷ của gia đình anh và của xã hội.

Gregor hết lòng vì gia đình. Mù quáng đến tội nghiệp, vẫn cảm thông kể cả khi gia đình đối xử với anh như một đám rẻ cũ nát vô giá trị. Hiểu được gánh nặng mình gây ra, anh tìm về căn phòng cũ tự trút hơi thở cuối cùng. Cô đơn, lạnh giá, nhưng đầy dễ chịu. Bậu cửa sổ câm lặng được soi rọi bởi ánh mai bình minh, mang hình hài của một sự khởi đầu. Đau đớn đã dứt. Ra đi, song lại là giải thoát.

Toàn bộ không gian của câu chuyện diễn ra trong một ngôi nhà, từ ấm cúng, nhỏ gọn biến thành một không gian chật hẹp, tù túng, nhen nhóm bởi sự ích kỷ, cố chấp. Sự dịch chuyển không chỉ từ không khí trong ngôi nhà, mà còn cả cách tư duy của những cá thể đang ẩn trú trong đó.


Có ai đó nói rằng, Hóa Thân đang âm thầm kể lại câu chuyện của một người đàn ông bị bệnh, trở thành gánh nặng cho gia đình, cuối cùng tìm đến sự giải thoát vĩnh cửu. Đây là một giả thiết hợp lý đến đau đớn. Thực ra, Gregor có thể là bất kỳ ai trong chúng ta, hết lòng vì người chúng ta thương yêu, nhưng rồi một ngày bị ghẻ lạnh vì đánh mất giá trị của mình. 

Trách nhiệm với cộng đồng dẫu quan trọng, nhưng đôi khi cần cho mình nhiều hơn những khoảng lặng để lắng nghe tiếng lòng, để cần mẫn săn sóc cơ thể và tâm trí. Sau cùng, chỗ dựa tốt nhất vẫn là bản thân mình, vì nó sẽ không bao giờ rời bỏ ta. Mọi chuyện lẽ ra sẽ khác nếu Gregor lo cho bản thân mình, trốn chạy ra ngoài, bỏ mặc thế gian tàn nhẫn.

Tóm lại, Hóa Thân là một câu chuyện đáng đọc và chiêm nghiệm. Kafa đã cho thấy, 1 ý tưởng hay không cần đến hàng triệu câu từ để bộc bạch. Cách kể chuyện của Kafka lôi cuốn, sử dụng rất nhiều câu ghép khiến cho câu văn mang nhiều mạch suy nghĩ chồng chéo, đúng với tâm lý đầy ngổn ngang của “chú gián Gregor”.

Review chi tiết bởi: Hà Phát - Bookademy

Hình ảnh: Hà Phát

--------------

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: Bookademy 

Bạn đam mê viết lách, yêu thích đọc sách và muốn lan tỏa văn hóa đọc tới cộng đồng của YBOX.VN? Đăng ký để trở thành CTV Bookademy tại link: http://bit.ly/bookademy_ctv

(*) Bản quyền bài viết thuộc về Bookademy - Ybox. Khi chia sẻ hoặc đăng tải lại, vui lòng trích dẫn nguồn đầy đủ "Tên tác giả - Bookademy". Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

Xem thêm

Siêu thực, khó lý giải và khác thường, Kafka khám phá sự vô nghĩa của tồn tại con người. Hay có thật là vậy không?

Gregor Samsa bị biến thành một con bọ, và qua quá trình đó, anh nhận ra mình nhỏ bé đến mức nào — và rốt cuộc thì tất cả chúng ta cũng nhỏ bé như vậy trong bức tranh rộng lớn của cuộc sống. Anh từng là trụ cột của gia đình, nâng đỡ họ, chu cấp tài chính trong khi họ chọn con đường dễ dàng hơn. Nhưng khi “cái trụ cột” ấy bị loại bỏ, gia đình vẫn thích nghi; họ tiếp tục sống và tìm ra cách tồn tại mới. Người quan trọng nhất bị gạt sang một bên, bị lãng quên, và cuộc sống vẫn tiếp diễn như nó vốn phải thế. Có lẽ rốt cuộc anh cũng không quan trọng đến vậy.

Có vô số cách để diễn giải câu chuyện này. Và đó chính là điều Kafka làm rất giỏi. Ông không để lại cho bạn điều gì cả — không câu trả lời, không lời giải thích — chỉ đơn giản là chuyện đã xảy ra như vậy và kết thúc như vậy. Chúng ta, với tư cách người đọc, luôn tìm kiếm ý nghĩa trong câu chuyện, bởi đó là cách mà tự sự truyền thống vận hành. Mọi thứ phải có một “ý nghĩa” nào đó, đúng không? Nhưng có lẽ đó chính là điểm mấu chốt: chẳng có ý nghĩa nào cả. Có lẽ khi cố gắng tìm kiếm quá nhiều, chúng ta lại bỏ lỡ điều Kafka đang muốn nói — hoặc không muốn nói — qua lối viết thản nhiên của ông.

Rõ ràng có những yếu tố của sự cô lập trong tác phẩm này, ngay cả trong những hồi tưởng của Gregor trước khi biến thành côn trùng. Đúng với tinh thần hiện đại chủ nghĩa, anh bị tách biệt khỏi những người xung quanh và khỏi thế giới nói chung. Sự bất lực cũng là một chủ đề xuyên suốt câu chuyện. Gia đình Gregor, và chính Gregor, không thể ngăn cản những gì đang xảy ra. Họ chỉ có thể tiếp tục sống và hy vọng vượt qua được. Một gợi ý rằng, dù ta có làm việc chăm chỉ đến đâu, có bao nhiêu tình yêu hay thành công đi nữa, ta vẫn có thể bị quật ngã bất cứ lúc nào. Bị đẩy vào một hoàn cảnh ngoài tầm kiểm soát, ta dần suy tàn. Đó là cuộc đời.

Sẽ rất dễ để liên hệ đến tiểu sử của chính Kafka, hay xem xét tác phẩm trong mối liên hệ với những biến cố lịch sử xảy ra sau này, nhưng làm vậy có lẽ là áp đặt quá nhiều “ý đồ” lên cuốn sách. Cảm xúc cá nhân của ông về cuộc sống rõ ràng đã thúc đẩy phần lớn sáng tác của ông. Ông viết nhiều câu chuyện kỳ lạ, nhưng Hóa thân là tác phẩm nổi tiếng nhất. Vừa cuốn hút mãnh liệt, vừa khiến người đọc bối rối, đây là một câu chuyện sẽ ám ảnh mãi không rời. Nó haunting — ám ảnh — nhưng lại được kể bằng một giọng điệu đời thường đến lạ.

“Một buổi sáng, khi Gregor Samsa tỉnh dậy sau những giấc mơ đầy lo âu, anh phát hiện ra rằng mình đã biến thành một con côn trùng khổng lồ…”

Hóa thân của Kafka là một tác phẩm phức tạp, khai thác nhiều chủ đề khác nhau. Tuy nhiên, tôi đọc nó như một tác phẩm phơi bày một mặt tối, đau đớn của xã hội — nơi con người dễ dàng bị gạt bỏ, bị bỏ bê, bị hạ thấp, và cuối cùng bị hủy hoại khi họ không còn giá trị sử dụng. Ngay cả trong đơn vị xã hội nhỏ nhất là gia đình, điều này cũng không phải ngoại lệ. Những người mà ta yêu thương, ngưỡng mộ và tôn trọng có thể trở nên đáng ghét trong mắt ta khi hoàn cảnh thay đổi.

Trong câu chuyện, Gregor Samsa đột nhiên phát hiện mình biến thành một con côn trùng. Khi còn là con người, anh là trụ cột duy nhất nuôi sống cha mẹ và em gái, vì thế anh được yêu thương và tôn trọng. Nhưng biến cố bất ngờ này đã dựng lên một rào cản giữa anh và gia đình. Câu chuyện khắc họa những đau khổ và sự tủi nhục mà cả hai phía phải chịu đựng vì hoàn cảnh đó. Kafka đã cố ý lựa chọn một cốt truyện siêu thực để truyền tải thông điệp của mình một cách mạnh mẽ hơn.

Đây là một lời nhắc nhở đau đớn về cách con người có thể bị cô lập và trở thành kẻ bị ruồng bỏ khi họ không còn hữu ích hoặc quan trọng đối với xã hội. Đồng thời, nó cũng cho thấy vị thế của chúng ta trong xã hội mong manh và thiếu vững chắc đến mức nào — rằng nó có thể thay đổi một cách khắc nghiệt chỉ vì hoàn cảnh.

Sự biến đổi của Gregor thành một con bọ không phải là một hoàn cảnh bình thường, nhưng những hệ quả của nó thì lại quen thuộc đến đau lòng. Thậm chí còn rất dễ đồng cảm. Thực ra, tôi thấy mình giống Gregor đến mức gần như Kafka đã viết — theo cách biểu tượng kín đáo của ông — về chính những lo âu queer của tôi, ngay trong mùa hè năm 2021 này.

Để dễ hiểu hơn, tôi xin nói sơ qua về hoàn cảnh của mình trước khi đi vào cuốn tiểu thuyết.

Tôi là một người đàn ông đồng tính 32 tuổi, недавно “come out” với gia đình rất sùng đạo của mình. Tôi dùng dấu ngoặc kép vì thực ra tôi không hẳn là “come out”, mà chỉ là ngừng việc phải né tránh phần này trong cuộc sống của mình. Trong nhiều năm, gia đình tôi đã biết về bạn trai của tôi, nhưng họ tin rằng việc công nhận mối quan hệ đó đồng nghĩa với việc “dung túng” cho một điều mà họ cho là sai trái. Vì thế, họ giả vờ như anh ấy không tồn tại. Mỗi khi tên bạn trai tôi được nhắc đến, họ lập tức trở nên lạnh lùng, im lặng hoàn toàn cho đến khi câu chuyện chuyển sang chủ đề khác. Tôi vẫn có thể về nhà thăm, với điều kiện là đi một mình và không bao giờ nhắc đến đời sống cá nhân của mình — nếu không thì tôi không được chào đón.

Cuối cùng, khi đã quá mệt mỏi với “trò chơi” này, tôi nói với bố mẹ và anh chị em rằng nếu tôi không thể gặp họ cùng với bạn trai bên cạnh, thì tôi cũng không thể gặp họ nữa. Phản ứng của họ rất lạnh lùng: “Vậy chắc là chúng ta sẽ không gặp nhau một thời gian.” Và cái “một thời gian” đó, hàm ý thực sự là — cho đến khi tôi không còn là người đồng tính nữa, hoặc ít nhất là không còn công khai điều đó.

Mang theo những suy nghĩ này trong đầu, tôi thực sự sốc khi nhận ra rằng từng chi tiết trong cuốn tiểu thuyết kỳ lạ năm 1915 của Kafka lại giống như một ẩn dụ cho trải nghiệm của tôi — và cả nhiều trải nghiệm queer khác mà tôi chưa từng trực tiếp trải qua. Mọi thứ bắt đầu với hình ảnh một cánh cửa đóng kín.

Sự “hóa thân” của Gregor diễn ra sau cánh cửa đóng, trong khi cả gia đình đứng bên ngoài, “gõ nhẹ” từ cửa chính và cả cánh cửa phụ dẫn vào phòng anh. Họ hiểu rằng có điều gì đó không ổn — Gregor vốn luôn rất đúng giờ — và mẹ anh tìm cách bào chữa thay: “Nó không được khỏe, tin tôi đi, thưa ông quản lý… thằng bé chẳng nghĩ đến gì ngoài công việc. Tôi thậm chí còn bực mình vì nó chẳng bao giờ ra ngoài vào buổi tối.”

Gregor Samsa tỉnh dậy từ một giấc mơ tồi tệ — chỉ để rơi vào một cơn ác mộng điên loạn. Nằm mắc kẹt trên chiếc giường của mình, chàng nhân viên bán hàng rong mệt mỏi này đã qua một đêm và bị biến đổi một cách kỳ lạ… Không thể tin được, Gregor giờ đây là một con bọ ghê tởm — có thể là bọ hung, cũng có thể là gián, mà thật ra điều đó có quan trọng không?

Anh đã lỡ chuyến tàu — theo nhiều nghĩa khác nhau. Nhưng Gregor là kiểu người rất kiên cường, vẫn tin rằng mình có thể bắt kịp chuyến tàu và thực hiện chuyến công tác đáng ghét đó. Cuối cùng, với rất nhiều khó khăn, anh cũng lăn được xuống giường (kèm một cú va nhẹ), mở somehow được cánh cửa khóa kín và bắt đầu di chuyển trên sàn bằng những cái chân nhỏ xấu xí mới của mình.

Cha mẹ và em gái anh vô cùng kinh hoàng trước hình dạng đáng sợ ấy. Và khi người quản lý đến kiểm tra chuyện gì xảy ra — một sai lầm lớn — ông ta vừa nhìn thấy Gregor là lập tức bỏ chạy không nói một lời (có lẽ còn run rẩy đôi chút).

Giờ đây, “con bọ” trở thành gánh nặng cho gia đình lười biếng và vô ơn ấy — những người mà Gregor đã một mình nuôi sống suốt bao năm bằng một công việc mà anh ghét cay ghét đắng. Xấu hổ vì anh, họ nhốt anh trong căn phòng nhỏ yên tĩnh, cho “sinh vật ghê tởm” này ăn những thức thừa còn sót lại — một thực đơn mà, trớ trêu thay, con bọ dường như lại thích.

Thời gian trôi qua, và dần dần rõ ràng rằng sẽ phải có điều gì đó thay đổi. Người đọc có thể tự quyết định: Gregor thực sự là một con bọ, hay chỉ là một người mắc bệnh tâm lý?

Nhưng với nhiều người, cốt lõi của câu chuyện giống như một câu ngụ ngôn: gia đình bạn thực sự yêu bạn đến mức nào?

Một bức chân dung tàn nhẫn về một gia đình trong khủng hoảng sâu sắc… nơi mà sự thực dụng cuối cùng đã chiến thắng.

Tôi nghi rằng việc diễn giải Kafka nói lên nhiều điều về người đọc hơn là về chính tác giả, nên đây là một chút “soi nội tâm” của tôi:

Gia đình của Gregor đúng kiểu vô dụng. Sau khi công việc kinh doanh của người cha thất bại, Gregor phải đứng ra làm trụ cột kiếm tiền, vừa nuôi sống cả gia đình vừa trả khoản nợ lớn mà cha anh để lại. Còn lại thì họ cứ thoải mái ngồi không để anh gánh hết. Cha của Gregor hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng vẫn vui vẻ “ăn bám”. Chưa hết, sau này còn lộ ra việc ông ta âm thầm tích cóp tiền Gregor kiếm được.

Gregor làm việc như vậy suốt năm năm, chưa từng nghỉ một ngày, vậy mà chỉ đến ngày đầu tiên anh bị ốm thì họ đã đối xử tệ bạc. Thế nhưng khi “con côn trùng” chết đi và họ đã có việc làm, họ lại nhanh chóng ngồi xuống viết thư xin nghỉ cho chính mình. Khi Gregor còn sống thì họ lấy đó làm cái cớ để không ra khỏi nhà; khi anh chết rồi thì lại không thể làm việc.

Họ than phiền rằng “con côn trùng” không hiểu họ, mặc dù thực tế cho thấy điều ngược lại — anh vẫn nghe họ nói và làm theo chỉ dẫn (ví dụ như quay lại phòng). Hơn nữa, họ cũng chẳng hề cố gắng giao tiếp với anh. Tôi nghĩ nếu một người thân của mình biến thành côn trùng mà mình vẫn quyết định giữ họ sống trong một căn phòng trong nhà, thì ít nhất tôi cũng sẽ thử một cách quá hiển nhiên như kiểu “kêu một tiếng là có, hai tiếng là không.”

4 sao cho tác phẩm + 1 sao cho phần đọc của Benedict Cumberbatch (tôi cực kỳ thích giọng của anh ấy).

Một gia đình (mẹ, cha và em gái) buộc phải trở nên có trách nhiệm và đi làm khi người con trai — trụ cột duy nhất — mắc phải một “căn bệnh” nào đó và không thể tiếp tục làm việc. Khi anh trở nên “vô dụng”, anh bị gạt ra bên lề và bị khinh miệt. À mà tôi suýt quên, “căn bệnh” đó là: anh tỉnh dậy vào một buổi sáng và biến thành một con gián.

Hóa thân được xem là một trong những tác phẩm vĩ đại nhất từng được viết, điều này càng đáng chú ý hơn khi xét đến độ dài ngắn của nó. Việc tạo ra ảnh hưởng mạnh mẽ chỉ trong vài chục trang là một thành tựu lớn. Thoạt nhìn, đây là câu chuyện về Gregor Samsa — người tỉnh dậy và phát hiện mình biến thành một sinh vật ghê tởm, rồi bị chính gia đình đối xử như vậy. Nhưng cũng như nhiều tác phẩm lớn, và đặc biệt là với Kafka, luôn có nhiều tầng ý nghĩa hơn những gì ta thấy ban đầu.

Một số chủ đề mà tôi nghĩ đến (cũng như thấy trong các review khác) bao gồm:

Điều gì xảy ra khi một người không còn được xã hội chấp nhận và bị đẩy ra bên lề

Tác phẩm có thể được xem như một lời phê phán sự phân biệt đối xử

Nỗi khổ hiện sinh của chính Kafka và sự xa lạ của ông với thế giới (có lẽ nên tìm hiểu thêm về cuộc đời Kafka để hiểu rõ hơn tác phẩm)

Một dạng ngụ ngôn về thân phận của người Do Thái

Có một trend trên TikTok một thời gian, kiểu các bạn nữ hỏi bạn trai mình: “Nếu em là một con giun, anh còn yêu em không?” — thì mấy bạn nữ đó đúng kiểu là “main character” của câu chuyện này, chỉ khác là phiên bản của Gregor Samsa sẽ là hỏi gia đình: “Nếu con là một con côn trùng, mọi người còn yêu con không?” — và câu trả lời là một chữ KHÔNG rất dứt khoát.

Nhìn bề ngoài thì tôi thấy đây là một câu chuyện khá kỳ lạ và cực kỳ u ám. Và cuốn này đúng là ví dụ điển hình cho việc tại sao tôi lại có mối quan hệ “vừa yêu vừa ghét” với những tác phẩm được coi là kinh điển. Tôi đọc sách để giải trí, nên thường không thích phải phân tích quá nhiều mới hiểu hết nội dung. Mà đây lại là kiểu truyện đòi hỏi phải đào sâu.

Thật sự, bất kỳ ai đọc cũng có thể dành hàng giờ để diễn giải nó — theo hướng tôn giáo, tâm lý, xã hội… chưa kể còn phụ thuộc vào từng bản dịch. Nhưng với tôi, tôi đơn giản là không đủ quan tâm để bỏ ra từng ấy công sức.

Có thể một ngày nào đó tôi sẽ dành thời gian để hiểu hết ý nghĩa thực sự của nó. Nếu vậy, tôi tin là mình sẽ trân trọng câu chuyện này hơn, giống như nhiều người khác. Nhưng hiện tại thì… tôi không có tâm trạng cho lắm.