Có những câu chuyện mãi được yêu thương và nằm trong trái tim bạn đọc suốt năm này qua năm khác. Và Bố con cá gai chính là một câu chuyện như vậy, trong trái tim độc giả Hàn Quốc và thế giới nhiều năm nay. 

Bên cạnh sự hào nhoáng, hoa lệ mà mọi người thường thấy và nghĩ về đất nước Hàn Quốc qua những bộ phim thì trong những tác phẩm văn học cũng khai thác, phản ánh những góc tối, hiện thực tàn khốc của cuộc sống. Đến với câu chuyện Bố con cá gai người đọc không chỉ rơi lệ bởi tình cha con mà còn là sự bế tắc, sự cô đơn, những cuộc sống khó khăn của con người bị tụt lại phía sau một đất nước phát triển nhanh chóng.

Tác giả Cho Chang - In

Nhà văn Cho Chang - in sinh ra ở Seoul, tốt nghiệp cử nhân và cao học tại Đại học Chungang. Ông từng là nhà báo, trong thời gian làm việc trong ngành xuất bản, ông đã thúc đẩy giới thiệu những cuốn sách hay tới bạn đọc. Trở thành nhà văn, ông tiếp tục truyền đi những thông điệp giàu tính nhân văn về giá trị gia đình, ý nghĩa tình yêu chân chính.

Tác phẩm

Với câu chuyện cảm động về tình cha con, Bố con cá gai đã trở thành một trong những cuốn tiểu thuyết được yêu thích nhất tại Hàn Quốc, đồng thời trở thành tác phẩm văn học được Bộ Giáo dục Hàn Quốc khuyên đọc. Không chỉ nhận được nhiều giải thưởng danh giá, tác phẩm còn từng được đưa lên màn ảnh với những diễn viên nổi tiếng.

Nhan đề

Ban đầu khi đọc tác phẩm tôi luôn mang trong mình câu hỏi "Tại sao nhan đề lại là Bố con cá gai"? cho đến khi tôi bắt gặp về những liên tưởng của Daum về bố mình:  

“Cá gai là một loài cá rất kỳ lạ.

Cá gai mẹ sau khi để trứng thì bỏ đi đâu mất. Cứ như thể những quả trứng có ra sao cũng không liên quan gì đến nó vậy. Rốt cuộc chỉ còn lại cá gai bố chăm sóc lứa trứng. Cá gai bố sẽ liều mình chiến đấu với các loài cá khác nếu chúng định ăn mất trứng. Cá gai bố không ăn không ngủ mà chỉ chăm chăm bảo vệ trứng. Rồi trứng vỡ ra, đám cá con lớn nhanh như thổi. Và cuối cùng đám cá gai con lại bỏ rơi cá gai bố, cứ thế theo con đường riêng của chúng. Sau khi cá gai con bỏ đi hết, còn lại một mình, cá gai bố liền đâm đầu vào giữa khe đá mà chết”.

Hình ảnh bố Daum chẳng khác gì hình ảnh chú cá gai trong câu chuyện trên.

1: Sự hy sinh thầm lặng của “Bố cá gai”

Câu chuyện xoay quanh nhân vật Jeong Ho Yeon, anh từng là một nhà thơ đầy triển vọng nhưng chiều lòng vợ, anh đã sớm từ bỏ sự nghiệp ấy để tập chung cho một công việc có thu nhập ổn định hơn. Và chính người vợ ấy đã từ bỏ anh và đứa con trai của mình để theo đuổi khát vọng riêng, một cuộc sống tốt hơn. Khó khăn lại chồng chất khi anh phát hiện con trai mình bị mắc bệnh ung thư máu. Đứng trước những bi kịch của cuộc đời nhiều người sẽ bỏ cuộc, mệt mỏi, than trách số phận nhưng "bố cá gai" thì ngược lại. Có lẽ, Jeong Ho Yeon từng bị bỏ rơi lúc còn nhỏ, trải qua một tuổi thơ thiếu vắng tình yêu thương gia đình nên anh hiểu và làm mọi thứ để Daum không giống như mình. Anh yêu còn bằng tất cả những gì anh có, coi  con là cả thế giới. Anh mang trong mình hai trọng trách khi vừa làm cha vừa làm phải mẹ chăm sóc đứa con ốm yếu, cẩn thận từng chút nhưng chưa một lần than vãn. Anh ôm từng tia hy vọng, làm việc vất vả dành dụm từng đồng tiền để chữa bệnh cho con. Tình yêu thương của anh còn biến thành sự dằn vặt bản thân khi nhìn con trai bị tiêm, đau mà không thể làm gì. Vì con, anh sẵn sàng rời bỏ thành phố Seoul mà lên rừng sinh sống. Cho đến cuối cùng, anh từ bỏ cả lòng tự trọng để có thể cứu sống con. Anh sẵn sàng hiến giác mạc để lấy tiền phẫu thuật cho con. Những lời nói dối của bố cá gai nghe thật đau lòng khi trả lời câu hỏi của Daum. 

"Bố, mắt bố làm sao thế ạ?

À, không có gì đâu. Vì bố có việc gấp nên phải ra ngoài ấy mà. Bố xin lỗi… Mấy hôm nay còn vẫn ngoan chứ?...."

Có lẽ, hình ảnh của người cha đầy tình thương sẽ mãi nằm trong tâm trí tôi như một bằng chứng cho người cha vĩ đại nhất thế gian.

2: Sự dũng cảm, kiên cường của Daum.

Daum - người con trai sinh ra trong một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Mẹ cậu từ bỏ hai cha con để đi tìm lại ước mơ của mình. Và tất cả những gì cậu có là tình yêu thương vô bờ bến của người cha. Một cậu bé mà mới chỉ 10 tuổi đã phải chịu cảnh thiếu thốn tình yêu của mẹ giờ còn phải gánh thêm nỗi đau về thể xác của căn bệnh quái ác quét mọi hy vọng, ước mơ,... 

 Bác sĩ ơi phải đau thêm bao nhiêu nữa mới thì mới chết được ạ?

Câu nói đó nghe thật đau lòng và khiến không ít người rơi nước mắt. Một đứa trẻ đang sống trong độ tuổi vô lo vô nghĩ, lại mang trong mình những lo lắng, sợ hãi. Mặc dù còn nhỏ nhưng Daum đã biết suy nghĩ về tiền viện phí, hình ảnh tiều tụy của cha và biết thương xót cho những bệnh nhân có hoàn cảnh như em. Cho Chang - in đã rất thành công và tài tình khi miêu tả nhân vật Daum, tuy bất hạnh nhưng cũng làm độc giả vô cùng khâm phục. Daum chịu tiêm rất giỏi, nghe lời bác sĩ, thỉnh thoảng nghĩ về bạn Eun Mi với những chiếc kẹp tóc xinh xắn, cùng lắp lego với bạn cùng phòng.

3: Phép màu cuộc sống.

Dưới những sự cố gắng của người cha cùng với sự mạnh mẽ kiên cường của Daum mà phép màu đã tìm đến  hai bố con. Sau nhiều năm ròng rã chiến đấu cùng căn bệnh tưởng như mọi hy vọng, cố gắng sụp đổ nhưng may mắn đã mỉm cười khi họ tìm được người phù hợp để ghép tủy cho Daum, đó là Midori một cô gái Nhật Bản. Sự sống của Daum như một minh chứng cho tình cha sau hàng trăm lần em đối diện với cái chết. Từng trang sách đều lôi cuốn, được kể qua lời kể của Daum, lời kể của người bố và của tác giả, làm người đọc khó có thể bỏ quyển sách xuống cho đến khi đọc hết quyển sách mới thôi.

Nhưng số phận không cho hai cha con hạnh phúc trọn vẹn, khi đứa con được cứu sống thì cũng là lúc mà cha lại ra đi vĩnh viễn vì căn bệnh ung thư gan. Ta thật xót thương cho hình ảnh ông bố nghèo khổ, vừa phải gồng mình kiếm tiền cho con chữa bệnh, vừa phải gồng mình chống lại căn bệnh quái ác nhưng chưa bao giờ thôi nghĩ và tìm đến những điều hạnh phúc, tốt đẹp cho con. Tuy nhiên, biết đâu kết thúc ấy lại mở ra những khởi đầu mới: là chuyến bay từ Hàn Quốc sang Pháp, tìm lại niềm vui sau những năm chiến đấu với căn bệnh máu trắng… Một kết thúc đau đớn nhưng lại đẹp vô cùng. Nó khiến tôi tin rằng may mắn trên đời này buộc phải đánh đổi bằng sự hy sinh. 

Lời kết

Kết thúc tác phẩm, trong lòng tôi đọng lại những cảm xúc khó tả. Tôi thực sự thương cảm cho số phận của hai cha con họ. Đọc cuốn sách xong, tôi nghĩ mình cần trao yêu thương nhiều hơn, tin tưởng nhiều hơn với những người bên cạnh mình,... Cảm thông trước số phận bất hạnh, nghẹn ngào trong giây phút chia ly, và rung động trước tình cha con quá đỗi thiêng liêng và cao cả là những cung bậc cảm xúc mà người đọc sẽ trải qua khi đến với tác phẩm này, một cuốn sách có khả năng làm mềm lòng những trái tim sắt đá nhất. Tác phẩm Bố con cá gai sẽ mãi nằm trong trái tim độc giả, là chốn dừng chân cho tâm hồn rung động và là lời nhắc nhở về tình yêu gia đình hết sức sâu sắc.

Review chi tiết bởi: Hải Hồng - Bookademy

Hình ảnh: Thùy Linh

--------------------------------------------------

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: Bookademy

(*) Bản quyền bài viết thuộc về Bookademy - Ybox. Khi chia sẻ hoặc đăng tải lại, vui lòng trích dẫn nguồn đầy đủ "Tên tác giả - Bookademy." Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

Xem thêm

Có những cuốn sách khép lại là hết, nhưng Bố con cá gai lại âm thầm ở lại trong lòng người đọc rất lâu. Điều khiến tôi xúc động không phải là những tình tiết bi kịch, mà là cách tác giả để tình yêu được thể hiện qua những điều bình dị nhất: một bữa cơm, một lời động viên, một sự hy sinh không cần báo đáp. Câu chuyện khiến tôi nhận ra rằng đôi khi người yêu thương ta nhất lại là người ít nói nhất.


Điều tôi thích ở cuốn sách là hình tượng người cha. Ông không hoàn hảo, cũng không giỏi bày tỏ cảm xúc, nhưng luôn chọn đứng về phía con trong những thời khắc khó khăn nhất. Chính sự lặng lẽ ấy giống như loài cá gai nhỏ bé: bên ngoài có thể cứng cỏi, nhưng bên trong lại chứa đựng tình yêu vô điều kiện. Cuốn sách không cố gắng lấy nước mắt người đọc, mà để cảm xúc tự lớn lên sau từng trang giấy.


Có một câu nói khiến tôi dừng lại rất lâu: “Bố sẽ luôn ở bên con, cho đến khi con không còn cần bố nữa.” Chỉ một câu ngắn ngủi nhưng gói trọn sự bao dung và tình yêu vô điều kiện của người cha. Đó là lời hứa không ồn ào, nhưng đủ sức khiến bất kỳ ai từng được yêu thương cũng thấy lòng mình chùng xuống.


Khép sách lại, tôi hiểu rằng gia đình không phải nơi có những con người hoàn hảo, mà là nơi luôn có một người sẵn sàng chịu tổn thương để người khác được bình yên. Bố con cá gai không chỉ kể một câu chuyện về cha và con, mà còn nhắc chúng ta hãy yêu thương khi vẫn còn cơ hội, bởi có những điều nếu để lỡ sẽ không bao giờ có thể nói lại.

NGƯỜI BỐ TỆ BẠC VÀ ÍCH KỶ NHẤT THẾ GIAN: KẺ CHỈ BIẾT YÊU CON MÀ QUÊN MẤT CÁCH SỐNG CHO CHÍNH MÌNH

Thuở nhỏ, mình nghĩ mình là nhân vật chính trong câu chuyện rực rỡ của cuộc đời. Mình có ngọn đèn của mẹ thắp sẵn mỗi bữa cơm, có những vì sao từ sự chăm sóc của mọi người. Nhưng khi bước vào tuổi 16, áp lực điểm số, deadline và những mâu thuẫn bắt đầu ập đến. Đã có những đêm mình khóc nghẹn, bất lực nhìn ngọn đèn của bản thân vụt tắt. Thế nhưng, ngay trong đêm dài tăm tối nhất, thế giới ngoài kia vẫn sáng rực rỡ. Để rồi khi nhìn sang bên cạnh, mình thấy cha — một cái bóng im lặng, đen trắng giữa cuộc đời. Giây phút ấy, mình bàng hoàng nhận ra: Hóa ra suốt 16 năm qua, có một người đã tự nguyện mang hết ngọn đèn cuộc đời của ông để thắp sáng cho mình, còn bản thân lại chấp nhận đứng lại trong đêm tối.

Người đàn ông vĩ đại đó, cũng chính là người cha Jeong Ho-yeon trong cuốn tiểu thuyết "Bố con cá gai" của nhà văn Cho Chang-in — tác phẩm đã dạy cho một đứa con ích kỷ như mình biết thế nào là "giữ lửa" cho người mình yêu thương.

Cú công phá lặng lẽ vào lớp băng vô cảm

Tài năng bậc thầy của Cho Chang-in nằm ở chỗ ông không hề cố tình dùng từ ngữ đao to búa lớn để lấy nước mắt độc giả. Giọng văn của ông bình thản, chậm rãi như một dòng sông chảy lặng lẽ, nhưng chính sự tiết chế nghệ thuật ấy lại có sức công phá mãnh liệt, làm sụp đổ mọi thành trì của sự vô tâm. Cho Chang-in không phải là người kể chuyện đơn thuần, ông là một nhà phẫu thuật tâm lý bằng ngôn từ.

Câu chuyện xoay quanh cuộc chiến giành giật sự sống đầy nước mắt của hai bố con giữa lằn ranh sinh tử. Một bên là cậu bé Daum (10 tuổi) ngây thơ, sớm phải chịu đựng nỗi đau thể xác của căn bệnh ung thư máu quái ác. Với Daum, bố là bầu trời, là nguồn sống duy nhất. Bên kia là người cha Jeong Ho-yeon — một nhà thơ nghèo mang vẻ ngoài lạnh lùng. Đằng sau cái bóng lưng gầy gộc ấy là một người cha đơn độc gánh chịu giông bão: sự bất lực tài chính, nỗi đau nhìn con quằn quại trên giường bệnh, và cuối cùng là bản án tử từ căn bệnh ung thư gan giai đoạn cuối của chính mình.

Sáu chương sách là sự sắp đặt đầy ngụ ý nghệ thuật. Tác giả chọn cách viết xen kẽ góc nhìn: một chương là thế giới ngây thơ nhưng đau đớn của Daum, một chương là khoảng lặng độc thoại thầm lặng của người cha. Cấu trúc ấy giống như hai đường thẳng song song nhưng đồng điệu về nhịp đập cảm xúc, giúp người đọc nhìn thấu cả những điều đứa con chưa kịp hiểu và những nỗi đau người cha cố tình che giấu. Tình yêu của cha vốn không màu, thô ráp và lặng im; nhưng nếu nhìn bằng trái tim, bạn sẽ thấy đó là bức tranh lộng lẫy nhất thế gian.

Bi kịch của loài cá gai và ngọn lửa hy sinh vô điều kiện

Trong thế giới tự nhiên đầy khắc nghiệt, có một loài sinh vật mang định mệnh sinh ra là để hy sinh — đó là loài cá gai. Khi cá mẹ sinh trứng xong sẽ bỏ đi, chỉ còn cá cha ở lại, một mình canh giữ và dùng cả tính mạng để bảo vệ tổ trước muôn vàn hiểm nguy. Cho đến ngày cá con lớn khôn, tự mình bơi ra đại dương bao la, thì cũng là lúc cá cha kiệt sức, lẳng lặng đâm đầu vào khe đá để kết thúc một vòng đời đầy vết xước. Cái chết của cá cha chính là ngày khai sinh cho sự sống của cá con.

Người cha Jeong Ho-yeon chính là hiện thân bằng xương bằng thịt của loài cá gai ấy. Khi mọi cánh cửa tài chính hoàn toàn đóng sập, ông đưa ra quyết định vượt qua mọi giới hạn chịu đựng: bán đi một bên giác mạc để đổi lấy chi phí phẫu thuật ghép tủy cho con. Khi một bên mắt của cha chìm vào bóng tối vĩnh viễn, bầu trời tương lai của Daum được hồi sinh.

Đớn đau thay, bi kịch chưa dừng lại. Cơn quằn quại dữ dội của những tế bào ung thư gan tàn phá cơ thể ông từng ngày. Để giấu đứa con trai bé bỏng, ông từ chối nhập viện và chọn một phương thức tàn nhẫn: lạm dụng những mũi tiêm moóc-phin liều cao để ép cơ thể tạm thời quên đi cơn đau. Mũi tiêm ấy đẩy ông nhanh hơn về phía nấm mồ, nhưng nó kéo dài thời gian để ông được nhìn con vẹn nguyên bằng con mắt còn lại. Người cha chấp nhận hóa thân thành chú cá gai, tự hủy hoại bản thân, chịu đựng mọi sự sỉ nhục để đổi lấy sự sống cho đứa con mình yêu thương nhất.

Tấm gương soi chiếu và bài học thức tỉnh

Nhìn vào những trang viết đẫm nước mắt ấy, mình mới giật mình nhìn lại thực tế đời mình. Cha của mình cũng từng có một thời thanh xuân rực rỡ, từng đứng trên đỉnh cao của hoài bão. Thế nhưng, đúng như lời tự sự tàn nhẫn trong tác phẩm: "Vì bố là bố mà", chiếc áo trách nhiệm chưa bao giờ là dễ dàng. Cha mình đã chọn từ bỏ những cơ hội lớn ngoài kia, chọn khép lại hào quang cá nhân chỉ để đổi lấy sự bình yên cho đứa con này.

Suốt những năm tháng đi học, tất cả những trang tài liệu mình dùng đều được gói ghém từ tình yêu thầm lặng của cha. Đã có những buổi chiều muộn đứng giữa sân trường vắng, mình ôm nỗi bực dọc trách cha đón trễ, mà đâu biết rằng sự chậm trễ ấy là vì cha đã nán lại cơ quan sau giờ làm để in xong tập tài liệu cho mình. Sự giận hờn vô tri của mình những chiều hôm ấy... hóa ra lại chính là hình bóng của cậu bé Daum khi trách cha mất tích cả tuần, mà không biết người cha ấy đang điên cuồng chạy vạy khắp nơi, đánh đổi cả lòng tự trọng để cứu mạng con.

Phương thức yêu thương của những người cha luôn là sự im lặng đầy cô độc. Dù là người cha khờ khạo chấp nhận án tử để bảo vệ con trong "Điều kỳ diệu ở phòng giam số 7", hay người cha vụng về trong "Reply 1988" với câu nói: "Bố cũng là lần đầu tiên làm bố...". Đúng như nhà văn Antoine de Saint-Exupéry từng nói: "Nước mắt của người cha không rơi ra ngoài, nó chảy ngược vào tim để làm điểm tựa cho những bước đi của con.

Gửi đến người đọc

Cho Chang-in đã viết nên "Bố con cá gai" bằng tất cả sự thấu cảm của một người đàn ông trưởng thành, dựng nên một tượng đài bất tử về tình phụ tử được xây từ những khoảng lặng im và những giọt nước mắt chảy ngược. Tác giả đã đặt vào tay chúng ta một chiếc kính hiển vi để soi chiếu vào sự vô tâm của chính mình. Bản án tử hình của người cha trong tác phẩm như một lời cảnh báo tàn nhẫn của thời gian: Rằng cha mẹ không thể bình yên ở đó mãi để chờ đợi chúng ta trưởng thành.

Nếu bạn chưa từng ôm gối khóc nấc vì một cuốn sách, hãy một lần cầm trên tay "Bố con cá gai" — và nhớ chuẩn bị thật nhiều khăn giấy. Hãy đọc để thấu hiểu, để biết cúi đầu trân trọng từng khoảnh khắc bình yên bên gia đình khi còn có thể. Đừng đợi đến khi bão giông ập đến mới nhận ra mái nhà; đừng đợi đến khi những người yêu thương đi vào cõi vĩnh hằng mới thốt lên lời hối tiếc.

Hãy học cách yêu thương cha từ những điều bình dị nhất, bởi vì trên đời này, có những sự ly biệt... là mãi mãi. Và nếu bạn muốn biết tình yêu của chú cá gai năm nào đã đơm hoa kết trái ra sao, hãy đón đọc tiếp phần 2 mang tên "Người bố cá gai của tôi" để cùng gặp lại một Daum trưởng thành, kiêu hãnh viết tiếp chương mới cuộc đời bằng trái tim của cha.


Một câu chuyện đã chạm đến trái tim mình rất sâu sắc. Mình đã khóc rất nhiều khi đọc đến đoạn cuối của câu chuyện.

Bé Daum, một em bé chỉ mới 10 tuổi nhưng dũng cảm chiến đấu với căn bệnh bạch cầu; mặc dù rất đau đớn, em vẫn chịu đựng tất cả, luôn nghĩ lạc quan và tích cực. Em cũng rất thông minh, một em bé 10 tuổi nhưng rất hiểu chuyện, rất ngoan ngoãn. Em yêu thương và quan tâm đến cha từng chút một. Em luôn nghĩ: cha cảm thấy thế nào? Cha có buồn không?

Cha của Daum, một người cha đã cố gắng mọi cách để có thể trả tiền viện phí cho con, chăm sóc và động viên con chiến đấu với căn bệnh ung thư. Đọc câu chuyện, mình cảm nhận được tình yêu to lớn mà ông dành cho Daum. Có lẽ tất cả những người cha trên thế giới đều như vậy. Con cái là trên hết. Con cái là cả thế giới. Con cái là nguồn sống, là nguồn hy vọng lớn nhất.

Tình cha con làm mình rất xúc động. Vì thế, mặc dù cái kết hợp lý, nhưng đối với mình vẫn là một cái kết buồn. Daum đã dũng cảm vượt qua cuộc chiến khốc liệt với ung thư, vậy còn có khó khăn nào mà em không thể vượt qua? Nhưng chỗ dựa tinh thần của Daum không còn nữa, liệu có ai yêu thương và hiểu em như cha của em?