Đó là những kỷ niệm thời đi học của Chương, lúc mới bước chân vào Sài Gòn và làm quen với cuộc sống đô thị. Là những mối quan hệ bạn bè tưởng chừng hời hợt thoảng qua nhưng gắn bó suốt cuộc đời. Cuộc sống đầy biến động đã xô dạt mỗi người mỗi nơi, nhưng trải qua hàng mấy chục năm, những kỷ niệm ấy vẫn luôn níu kéo Chương về với một thời để nhớ.
Xem thêm

Tuổi thanh xuân của mỗi người giống như một cơn mưa rào, dù từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, ta vẫn muốn được đắm chìm trong cơn mưa ấy một lần nữa. Khi gập lại những trang cuối cùng của cuốn sách "Còn Chút Gì Để Nhớ" - Nguyễn Nhật Ánh, tâm trí tôi như bị kéo tuột về cơn mưa rào tuổi trẻ của chính mình, để rồi bàng hoàng nhận ra: Tình yêu đôi khi không chết vì hết yêu, mà chết vì sự hèn nhát.
Bài học về sự trưởng thành và lòng dũng cảm
Đọc chặng đường bước chân lên Sài Gòn học đại học của chàng thanh niên tên Chương, tôi như nhìn thấy chính mình của mười năm về trước. Tôi cũng từng là một đứa trẻ tỉnh lẻ, mang theo chiếc vali nhét đầy bánh trái của mẹ, ngơ ngác và khù khờ bước vào chốn phồn hoa đô hội. Và rồi, giống như Chương đã say đắm trước nụ cười của cô láng giềng tên Quỳnh, tôi cũng từng có một mối tình đầu trong trẻo. Tuy nhiên, qua câu chuyện của Chương, cuốn sách đã giáng một đòn mạnh vào tư duy của tôi về cái gọi là "tình yêu tuổi trẻ". Nó dạy tôi rằng sự rung động thuần khiết ban đầu là chưa đủ. Để bảo vệ một tình yêu trước những biến thiên của thời cuộc và rào cản gia đình, con người ta cần một bản lĩnh kiên cường, thứ mà cả Chương và Quỳnh đều thiếu hụt.
Điểm sáng rực rỡ và những điều nuối tiếc
Điều tôi ấn tượng nhất: Cuốn sách có thể bắt đầu bằng kẹo ngọt, bằng chùm hoa sứ, bằng tiếng guốc khua, nhưng nó neo đậu lại trong tim tôi bằng máu và nước mắt của Trâm. Trâm - cô chị gái bộc trực, ăn nói "ngang như cua", hay xưng hô "anh - tôi" và gán cho Chương biệt danh "thằng chả" - lại chính là linh hồn của tác phẩm. Tôi kính trọng và xót xa cho Trâm. Trâm dám cãi lại người cha là cán bộ cách mạng để bảo vệ tình yêu cho em gái, dám hứng chịu những cái tát oan nghiệt. Bức thư cuối cùng của Trâm gửi Chương trước khi cô hy sinh ở biên giới Tây Nam là một trong những đoạn văn sắc bén và đau đớn nhất: "Tình yêu đâu phải chỉ được nói ra ngoài miệng lưỡi mà còn bộc lộ trong cách quan hệ với nhau nữa chứ, phải không anh Chương ?" Trâm đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng trọn vẹn, chân thành và rực rỡ nhất.
Điều tôi không thích: Tôi giận sự ngoan ngoãn đến mức nhu nhược của Quỳnh. Nàng đẹp, nàng dịu dàng, nhưng tâm hồn nàng quá yếu ớt. Khi bị cha cấm cản vì lý lịch gia đình Chương (ba Chương là sĩ quan chế độ cũ đi học tập cải tạo), Quỳnh lập tức buông xuôi và sau này đi lấy chồng giàu sang. Lập luận đanh thép của Trâm trong thư đã bóc trần sự ích kỷ đó: "Tôi không biết con Quỳnh có nói thật không nhưng nếu dẫu sự thật là như vậy, lẽ nào nó không phải là đứa con gái phản bội !". Tôi cũng không thích sự thụ động, cam chịu của Chương. Anh yêu rụt rè, gặm nhấm nỗi đau một cách cô độc và chấp nhận mất mát mà không dám một lần đấu tranh tới cùng.
Lời kết
Nguyễn Nhật Ánh đã không viết một câu chuyện cổ tích màu hồng. Ông viết một cuốn tiểu thuyết mang đậm tính thời đại, nơi những định kiến, rào cản lý lịch và sự biến thiên của lịch sử đã nghiền nát những mầm mống tình yêu mỏng manh. Lối hành văn tự sự, lúc tưng tửng hài hước qua nhân vật Kim Dung hay Bảo, lúc lại nghẹn ngào u uất, đã dẫn dắt cảm xúc người đọc đi từ nụ cười đến những giọt nước mắt cay đắng.
Hai câu thơ Kiều mà Chương từng mượn để vượt qua kỳ thi vấn đáp: "Khi về hỏi liễu Chương đài / Cành xuân đã bẻ cho người chuyên tay ?" dường như đã vận vào chính cuộc đời anh như một lời sấm truyền nghiệt ngã. "Còn Chút Gì Để Nhớ" không phải là câu hỏi, đó là một tiếng thở dài. Nhớ chứ, nhớ đến quặn lòng một bóng hình đã mất, một thanh xuân đã xa, và nhớ một người con gái tên Trâm mãi mãi nằm lại với cụm lan rừng chưa kịp trao tay.