Xem thêm

“Đừng chỉ yêu thôi. Hãy học cách thương”.

Tôi nghĩ điều ấy rất đúng đắn. Khi yêu một người, ta phải học cách thương người đó, như thế tình yêu mới bền lâu. Tác giả đưa ra những lập luận mà tôi thấy rất hay: “Quên người mình yêu đã khó, quên một người mình từng thương còn khó hơn”, “Nếu ví tình yêu là cơn mưa rào mùa hạ đến bất ngờ và hối hả, thì có lẽ thương chính là những cơn mưa phùn giữa mùa đông, ngấm vào lòng từng nỗi buồn lạnh ngắt”, “Yêu có thể mất đi, nhưng thương thì còn mãi. Hết yêu có thể quên nhưng hết thương, lòng ta vẫn day dứt mãi không thôi” hay “Nếu chỉ yêu ai đó, ta sẽ coi tình yêu là cái cớ ích kỷ để chiếm hữu và đặt vào họ những kỳ vọng lớn lao. Nhưng khi thương họ rồi, ta sẽ tự ngăn mình lại trước khi nói ra một lời gây thương tổn, cảm giác của họ sẽ được đặt trên tất thảy những ham muốn và kiêu hãnh của bản thân”. Tôi chưa yêu ai bao giờ, tôi vẫn chưa biết yêu là gì, còn thương là gì, nó ra sao, thế nào. Có lẽ, đó là hai cung bậc cảm xúc của tình yêu. Người ta có yêu mới có thương. Yêu một người đã khó, bởi “Suy cho cùng, chúng ta đang yêu ai đó hay chỉ yêu sự hào nhoáng bề ngoài của họ? Khuôn mặt xinh đẹp khi trang điểm, áo quần là lượt với nước hoa thơm lừng, cử chỉ nhã nhặn và duyên dáng. Tôi nghĩ rằng, không điều gì trong những thứ ấy đủ để giữ chân một người khi họ muốn rời đi. Dù chúng ta có chỉn chu, tốt đẹp hay hoàn hảo đến đâu, ngoài kia sẽ luôn có những người làm được nhiều điều hơn thế. Chỉ có sự chân thành, cái nắm tay dịu dàng thay lời an ủi, tiếng cười trong trẻo trước những chuyện đùa, chỉ những điều như thế mới đủ khiến tình yêu không nỡ bỏ rơi ta”, học cách thương một người còn khó hơn.