Chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta đều đã chứng kiến những điều khủng khiếp xảy ra trong gia đình của mình. Chúng đơn giản chỉ là những điều bí ẩn, khác thường trong cuộc sống hằng ngày. Và nếu bạn chưa chứng kiến hãy cùng tôi trải nghiệm những điều khủng khiếp xảy ra với một gia đình trong cuốn Chiếc chuông mất tích. Đây là cuốn sách thứ ba trong series Cuộc chiến Lemonade được viết bởi Jacqueline Davis.

Chiếc chuông mất tích kể về gia đình Treski lái xe đến nhà bà ngoại của họ vào năm mới. Nhưng có một vấn đề, bà đã quên tắt bếp và để bếp đốt nhà. Nhưng đó không phải là vấn đề duy nhất cần quan tâm, lo lắng, chiếc chuông trên đồi Lovell đã biến mất!

1.Trên đường đến nhà bà ngoại

Những ngày nghỉ lễ thường có nghĩa là những chuyến đi đường dành cho gia đình và gia đình Treski cũng không ngoại lệ, họ đến thăm Bà hàng năm trong kỳ nghỉ Giáng sinh. Giống như hầu hết chúng ta trong một chuyến đi dài bằng ô tô, Jessie cảm thấy buồn chán nhưng cô lại yêu thích những chuyến đi xa như thế, vì đó là dịp Jessie có thể đếm mọi thứ dọc đường đi, nào bò, diều hâu xe Mini cooper, các dấu mốc và cả biển số xe từ bang khác...

2.Đến nhà bà ngoại

Khi đến nhà bà, cả 3 mẹ con vô cùng sửng sốt, không tin vào mắt mình do vụ nổ bếp đã làm bức tường có một lỗ hổng to. Nhưng xung đột chính lại dấy lên - chiếc chuông trăm tuổi mà họ luôn rung vào mỗi đêm giao thừa biến mất trên đồi Lovell. Điều này đã khiến Jessie lo lắng nhưng anh trai Evan lại không tin cô. Cuối cùng, Jessie gặp một cậu bé Maxwell - hàng xóm của bà ngoại, người rất hiểu bà cô. Jessie muốn tìm xem ai là người đã lấy cắp chiếc chuông, vì vậy khi cô có đầy đủ ý tưởng, cô muốn hợp tác với một “Maxwell Smart” để tìm ra chiếc chuông. Trong khi Jessie và Maxwell cùng nhau đồng hành tìm thủ phạm thì Evan vô cùng say mê giúp người thợ sửa chữa Pete sửa chữa đồ đạc cho bà nội sau cái thảm họa mà vụ cháy để lại.


3.Ai là người đã lấy cắp chiếc chuông trăm tuổi?
Sau khi thấy chiếc chuông trăm tuổi bị biến mất, sáng hôm sau Jessie chơi ghép hình cùng bà và hỏi về chiếc chuông bởi cô bé nghĩ bà bị bệnh nên có thể đã giấu ở đâu đó. Nhưng không có bất cứ một manh mối nào, Jessie nhanh chóng vạch ra kế hoạch, nhanh chóng tìm ra chiếc chuông trong đêm giáng sinh. Sau khi nghiên cứu tấm bản đồ về những người tình nghi, Maxwell chắc chắn người lấy cắp chính là anh em gia đình Sinclair. Đặc vụ Jessie và Maxwell cùng đến nhà Sinclair, nhưng họ lại thấy được cảnh hai anh em họ tra tấn một con ếch

 Lúc này,chú ếch đang bị treo lủng lẳng, hai chân trước bị trói , cái bụng màu xanh lục nhạt hướng ra ngoài, lưng áp vào những thanh nẹp gỗ. Chú ếch cố gắng thoát thân, nhưng đôi chân sau mạnh mẽ không hề có điểm tựa để lấy đà. Nó vùng vẫy trong vô vọng.

Nhìn thấy màn tra tấn con ếch, Maxwell vô cùng sợ hãi, run rẩy..., sau đó cậu la hét, đá chân liên hồi vào tuyết tìm thấy một viên đá, Maxwell đã nhặt lên và ném vào cửa sổ khiến tấm kính vỡ tan tành, cậu vẫn la hét và phi thục mạng qua cầu, bỏ lại Jessie trong bóng tối với hai cậu nhóc nhà Sinclair. Sau đó là cuộc đối đầu vô cùng gay gắt, thể hiện sự dũng cảm, cái liều lĩnh... của một cô bé 9 tuổi. Jessie và anh trai đã cùng nhau giải thoát cho chú ếch vô tội. Nhưng anh em nhà Sinclair không phải là kẻ cắp chiếc chuông. Vậy ai là kẻ lấy cắp? Các bạn hãy cùng thưởng thức cuốn sách một cách trọn vẹn và cùng đặc vụ Jessie tìm ra thủ phạm nhé! Đối với bản thân tôi, tôi vô cùng thích cách mà một cô bé 9 tuổi Jessie lẻn vào nhà Sinclair để tìm ra sự thật .Đó là lúc mà cô bé biểu lộ sự dũng cảm, sự thông minh và cả sự gan dạ của bản thân mình, mặc dù đôi lúc sự sợ sệt :

 Giọng cô bé nghe thật buồn cười dù vậy Evan biết rằng em gái mình đang run rẩy. Nhưng Jessie đã dũng cảm đứng lên chống lại những đứa trẻ nhà Sinclair.


Như mẹ cô đã từng dạy:Cách chống lại những kẻ bắt nạt chính là dũng cảm chống lại và chúng sẽ phải lùi bước”. Câu nói đó như một lời động viên làm cho cô bé mạnh mẽ hơn khi đứng lại đấu tranh với những kẻ mạnh hơn mình về độ tuổi, vóc dáng... Câu chuyện chưa dừng lại ở đó, khi bà ngoại từ bệnh viện trở về, bà ấy dường như đã mất trí nhớ. Vì vậy, khoảng thời gian ở nhà bà trở thành một thời gian thảm khốc, cho nên Evan và Jessie phải làm cho mọi thứ đúng. Trong một lần bà đi lạc, hai anh em đã vô cùng hoảng loạn và sợ hãi. Họ đi tìm mọi lộ trình mà bà có thể đi. Dưới sự cổ vũ của anh trai Evan, cuối cùng Jessie đã giải được câu đố: Nơi bà đang ở? Họ đến túp lều và thấy bà bên trong nhưng bà lại không nhận ra hai anh em. Trong khi Evan bình tĩnh tìm cách đưa bà ngoại về thì Jessie lại lắc đầu, quầy quậy: 

 Em không muốn phải làm quen chuyện này... Bà thậm chí còn chẳng nhận ra em! Nhưng Evan nói: Ở đâu đó trong tâm trí bà, bà luôn biết em là ai. Chỉ là bà không thể tiếp nhận phần kí ức đó bây giờ. Nó giống như căn phòng ngủ của anh ở nhà bà vậy. Căn phòng vẫn ở đó. Nhưng hiện tại chúng ta không thể vào. Tạm thời, căn phòng chưa thể sử dụng được. Nhưng bà sẽ nhớ ra em thôi. Khi bà không bị lạnh và mệt như lúc này. 

Tôi vô cùng thích đoạn này bởi trong đây thể hiện sự quan tâm, lo lắng, sự chăm sóc, và thể hiện được cả trách nhiệm của những người cháu đối với bà.

 Tình cảm gia đình có thể không lung linh bằng tình yêu,không sôi động như tình bạn nhưng lại là thứ tình cảm thiêng liêng mà bạn không thể tìm thấy ở bất cứ đâu ngoài xã hội.Đó chính là máu mủ tình thân. 

Cuối cùng, Jessie và Evan đã thành công trong việc tìm thấy chiếc chuông và được thay thế trên đỉnh đồi Lovell, nơi nó thuộc về thời gian. Và ai đã là người lấy cắp chiếc chuông, các bạn hãy cùng thưởng thức cuốn sách tuyệt vời này cùng mình nhé!

4.Đánh giá của bản thân 

Tôi rất thích cuốn sách này, nó không đơn giản chỉ là câu chuyện xoay quanh chiếc chuông mất tích mà trong cuốn sách này, trẻ em có thể học về đạo đức làm việc, trách nhiệm, truyền thống gia đình, sự tàn ác với động vật, bắt nạt và đối phó với chứng mất trí nhớ... Bên cạnh đó, tôi rất thích cách tác giả đưa ra sơ đồ sổ ghi chép của Jessie về bối cảnh, bất cứ khi nào một cái mới được giới thiệu. Jacquenline Davies đã cho tôi một góc nhìn về những gì Jessie đang vẽ. Ngoài ra, tôi còn thích cách tác giả xây dựng sự hồi hộp xuyên suốt câu chuyện bằng cách làm cho người đọc không biết những sự việc và sự kiện trước. Đọc xong câu chuyện này tôi nhớ ra một câu nói rất hay khi tác giả Nguyễn Nhật Ánh viết về Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ: Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em, tôi viết cho những ai từng là trẻ em”. Chiếc chuông mất tích không đơn thuần dành cho trẻ em mà những người lớn khi đọc cũng cảm thấy vô cùng xuất sắc. Cuốn sách được viết vô cùng tỉ mỉ và công phu, nếu bạn thích những cuốn sách bí ẩn, giải trí và chân thành thì đây chính là cuốn sách dành cho bạn.

Review chi tiết bởi: Hải Hồng - Bookademy

Hình ảnh: Trúc Phương


--------------------------------------------------

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: Bookademy

(*) Bản quyền bài viết thuộc về Bookademy - Ybox. Khi chia sẻ hoặc đăng tải lại, vui lòng trích dẫn nguồn đầy đủ "Tên tác giả - Bookademy." Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.


Xem thêm