"Rừng Na Uy" thực ra không phải là câu chuyện xếp vào hàng nổi tiếng vì nó mang trong mình lý tưởng cao cả, lộng lẫy. Nó nổi tiếng vì đã tái hiện cuộc sống của một thế hệ thanh niên kinh điển – Tuổi trẻ, tình yêu, tình bạn.

Câu chuyện xoay quanh nhân vật Toru, một người sống khép kín và có lối suy nghĩ, quan niệm riêng về xã hội. Thời trung học, Toru chỉ có Kizuki làm bạn thân. Một ngày nọ Kizuki bỗng nhiên tự tử, để rồi những người bạn của cậu mang theo nỗi day dứt mãi mãi. Toru có tình cảm với Naoko – bạn gái của Kizuki. Một thời gian sau khi Kizuki mất, họ tình cờ gặp nhau trên tàu điện và bắt đầu câu chuyện riêng của mình. Nhưng sự ra đi của Kizuki là cái bóng quá lớn, bao trùm lên tình yêu Toru và Naoko khi Naoko phải vật lộn với rào cản tâm lý của mình, nên trong tình cảm của họ luôn là sự hoài niệm và đượm buồn – một bức tranh tưởng chừng như chẳng có gam màu nóng nào. Tình yêu của Toru với Naoko vô định bao nhiêu thì tình yêu giữa Toru và Midori lại tràn đầy tươi sáng đến đó. Midori là một cô gái thẳng thắn, mạnh mẽ đấu tranh để sống. Chính cô đã mang những tia nắng lấp lánh cho Toru trong những ngày lạnh lẽo. Câu chuyện kết thúc với cái chết của Naoko, cuộc chia tay giữa Reiko – Toru, một tình bạn kỳ lạ, và tình yêu mới nhen nhóm của Toru và Midori trong buổi hừng đông.

Suốt chiều dài câu chuyện, bạn đọc sẽ thấy lấp ló bóng dáng của cái chết – của nạn tự tử bủa vây lấy tuổi trẻ Nhật Bản trong những thập niên 60 của thế kỷ XX. Đó còn là bản tình ca được dệt bằng những nốt trầm buồn tê tái, đau nhói từ lúc lĩnh xướng tới khi kết thúc.” Câu chuyện của Murakami là một hồi ức đau buồn về cái đã có và cái đã có thể xảy ra.” Với tôi Rừng Na-uy không chỉ dừng lại ở đó. Cuốn sách có khuynh hướng cho người đọc hiểu được thái độ sống của những đóa anh đào đang tuổi đơm hoa. Có những nụ chưa nở đã muốn tàn vào hư vô, có những nụ chỉ để nở yếu ớt rồi tàn phai, nụ lại khoe sắc thắm thách thức vũ trụ. Tỏa hương và tàn úa. Sống và chết. Trong khi hoa đã tàn khi mới chớm nở, cái chết nằm ngay đây, trong sự sống. Đâu mới là con đường mà những người trẻ như Toru phải đi.

Tình yêu – Mỗi chúng ta có thể có hơn một tình yêu

Với Toru, tình yêu của cậu mang hai sắc thái rõ rệt, đối chọi với nhau. "Tôi từng có một cô gái, mà có lẽ đúng hơn là cô ấy đã từng có tôi… Cô dẫn tôi vào phòng và bảo tôi ngồi đâu cũng được nhưng tôi chẳng thấy chiếc ghế nào… Khi tỉnh dậy tôi chỉ có một mình, con chim ấy đã bay đi rồi…" Đúng như lời bài hát, một người đã từng có người kia, trong lúc lý trí bảo hãy đến với nhau đi thì con tim chẳng có lấy một khoảng trống. Còn người kia vẫn tìm kiếm một vị trí chưa bao giờ là của mình.



“Phải rồi, chuyện cái giếng đồng. Tôi chịu không thể biết liệu có một cái giếng như thế hay không. Có thể nó là một hình ảnh hoặc một dấu hiệu chỉ tồn tại trong con người Naoko, cũng như mọi thứ khác mà nàng thêu dệt thành sự thật trong tâm trí mình trong suốt ngày tháng đen tối ấy … Điều duy nhất mà tôi biết về cái giếng là nó sâu khủng khiếp. Nó sâu đến độ không thể đo được , và chặt đầy bóng tối, như thế toàn bộ bóng tối của thế giới được nấu chảy và lèn vào đó đến tận cùng đậm đặc của chúng.

“Nó sâu lắm , thực vậy”, Naoko nói, cẩn thận lựa từng lời. Đôi khi nàng nói kiểu đó, chậm hẳn lại để tìm những lời chính xác mình cần. “ Nhưng không ai biết nó ở đâu,” ,nàng nói tiếp. “Mình chỉ biết chắc một điều là nó ở quanh đây.”

…”Nếu vậy thì nguy hiểm vô cùng,” tôi nói. “Một cái giếng sâu nhưng không biết nó ở đâu. Ta có thể ngã vào nó và thế là hết đời.”

“Hết đời. Aaaaaaaaaa! Tũm một cái. Hết chuyện!”

“Chuyện ấy chắc phải xảy ra rồi”

“Đúng thế, lâu lâu lại có một lần. Có thể hai hay ba năm có một lần. Tự nhiên có người biến mất, và không thể tìm thấy ông ta. Và mọi người quanh đây lại bảo ‘"Ồ, ông ta bị ngã xuống giếng đồng rồi."

Toru yêu Naoko. Tình yêu thuần khiết và trong sáng. Nhưng tình yêu đó lại thuộc về hoài niệm xoay quanh Kizuki được nuôi dưỡng bởi một khoảng trời đau thương. Mấy năm ròng rã, những con người ấy vẫn chìm trong quá khứ. Càng lớn người ta lại thấy cuộc sống thật vô thường, người ta thường bấu víu vào quá khứ. Nhưng rồi quá khứ lại không thể làm dịu mát một trái tim đang ngày càng khô cằn, nó càng làm vết thương năm nào lở loét. Toru và Naoko yêu nhau. Một tình yêu bất định, ngập đầy bóng tối. Họ dựa vào nhau, nhưng chưa thể vượt qua những ngày xưa cũ. Tình yêu ấy đã từng là tình đơn phương đong đầy niềm thương nỗi nhớ, những thăng hoa của cảm xúc da thịt. Đối với tôi, tình cảm ấy đã trở thành đường hai chiều và cái chết của Naoko là cách tốt nhất mà cô bảo toàn được tình yêu thiêng liêng của mình trước xô bồ cuộc sống. Toru yêu Naoko. Một tình yêu đúng nghĩa. Tình yêu chạm đáy u buồn, hoài niệm.

Mình không muốn vội, nhưng tháng Tư là thời điểm tốt nhất trong năm để bắt đầu những việc mới mẻ, và mình không thể không thấy rằng tốt nhất bọn mình nên sống chung vào lúc đó. Cậu cũng có thể trở lại đại học, nếu mọi việc suôn sẻ. Nếu thực tế sống chung của tụi mình có vấn đề gì, mình có thể tìm cho cậu một căn hộ gần đây. Quan trọng nhất là chúng mình phải luôn được ở gần nhau…

 Toru yêu Midori. Họ yêu ở thì hiện tại.

Tháng Tư và tháng Năm là hai tháng cô đơn và đau khổ vì tớ không thể nói chuyện được với cậu. Tớ chưa bao giờ biết rằng tại sau mùa xuân lại cô đơn và đau khổ đến thế. Thà có ba tháng Hai còn hơn một mùa xuân như thế này. Tớ biết như thế này là quá muộn, nhưng kiểu tóc mới hợp với cậu lắm. Thật là xinh…

Nó khiến những con đường trở nên rực rỡ, hàng cây tràn ngập tia nắng trong đôi mắt đen sâu thẳm. Liệu không có tình yêu này hành trình của Toru sẽ về đâu khi mà lần lượt những người bạn thân của cậu ra đi, khi mà hơn một lần cậu bàng quan với mọi thứ xung quanh ? Sẽ là sự kết thúc cuộc sống trong căn phòng tối như chị của Naoko hay Kizuki? Hoặc là một sự giải thoát ở cánh rừng tươi tắn như chính Naoko. Tình yêu của Toru và Midori là một nét chấm phá vô tình làm hỏng bức tranh xưa cũ nhưng lại hữu ý viết nên cuộc sống mới.



Oke, tớ sẽ đợi. và tớ tin cậu”, cô nói. Nhưng khi cậu chấp nhận tớ thì chỉ có tớ thôi đây. Và khi cậu ôm tớ trong tay, cậu chỉ nghĩ đến tớ thôi đây. Rõ chưa nào?

Tớ hiểu chính xác là vậy.

Tớ không biết cậu làm gì tớ, nhưng tớ không muốn cậu làm tớ phải đau khổ. Tớ đã đủ đau khổ ở đời này rồi. Quá đủ rồi. Bây giờ tớ cần hạnh phúc.

Tôi kéo cô lại và hôn lên miệng cô

“ Vứt cái ô khốn kiếp ấy đi và ôm tớ bằng hai tay, chặt vào.” Cô nói

“Nhưng chúng mình sẽ ướt sũng mất”

Thì đã sao! Tớ muốn cậu đừng nghĩ ngợi gì nữa, và hãy ôm tớ thật chặt,..

Tình bạn – Những con người méo mó có những mối quan hệ méo mó?

Song song với tình yêu, tình bạn trong Rừng Na-uy  gợi lên nhiều suy nghĩ. Có thể tác giả cố tình xây dựng những nhân vật có rào cản nhất định với xã hội. Với tôi họ là những cá thể vô hại, thường trực nỗi nghi hoặc bản thân. Trong họ là sự thẳng thắn và đầy nỗ lực để đồng cảm và muốn được đồng cảm. Chừng nào họ còn muốn giữ cái bản ngã vốn có của mình thì chừng ấy họ chỉ có thể đi trên một con đường. Nếu cuốn sách là một bộ phim dài tập, ta hẳn sẽ biết tại sao thanh niên Nhật Bản hồi ấy lại ra đi nhiều đến thế và hẳn sẽ có một cái kết hoàn mỹ cho Kizuki, Naoko, Reiko… rằng người đã khuất được tái sinh trong một thế giới tươi đẹp. Nhưng, cuộc sống bắt Reiko phải rời xa chồng con, Naoko chỉ được phép “nói với lòng mình” và không có sự lựa chọn.

Mình vẫn nhớ nước cuối cùng của Kizuki ngày hôm ấy – ngày cậu ấy chết. Đó là nước bật tường rất khó mà mình không nghĩ cậu ấy có thể làm được. Nhưng vận may đã đến với cậu ấy, nước đi thật hoàn hảo, và hai trái bóng trắng và đỏ hầu như không gây ra tiếng động nào khi chúng chạm nhau trên nền nỉ xanh nâu và ghi điểm cho ván cuối cùng của ngày hôm ấy. Đó là một ước quả thật đẹp, mình vẫn ghi nhớ nó đến tận hôm nay. Trong suốt hai năm sau đó, mình không sờ đến cây gậy bi-a một lần nào.



Tuổi trẻ - Vĩnh cửu và bất diệt

Cuốn sách không cố gắng khắc họa những thanh niệm mang trong mình lý tưởng vĩ đại, cao thượng. Vì ngay cả những người giỏi nhất cũng chỉ coi mục tiêu là thú vui, danh vọng không có gì đáng bàn đến. Những người đang tuổi đôi mươi trong Rừng Na-uy có những quan niệm rất đời, rất thường. Và đó là thứ chân thực không chút viển vông. Với Naoko, ngoài kia có đấu tranh, có ganh đua, lừa lọc, giả dối thì đã sao.. Còn với những người đã từng trải qua tuổi đôi mươi khi chiêm nghiệm họ lại thấy con đường của mình đã như thế nào. Tự chung lại, những con người ấy đều có tuổi xuân đầy thăng trầm và trăn trở. Họ mạnh mẽ như những cây bụi trước giông bão, họ trong sáng như tinh thể pha lê và họ đau đớn như những đứa trẻ. Có người đã chết để lại tuổi trẻ bất diệt. Có người đi tiếp mang theo tuổi trẻ vĩnh cửu.

Kết:

Tình bạn, tình yêu và tuổi trẻ luôn bất tử cho dù nó có phải đấu tranh với quá khứ và hiện tại hay day dứt trong sự sống và cái chết. Khi ta đang sống trong tuổi trẻ, ta mới cảm nhận được tình yêu và tình bạn hòa quyện vào nhau trên từng nếp da – tinh khôi trong trẻo. Rừng Na-uy thật sự là một kiệt tác ru người ta vào bản nhạc đượm buồn mà da diết của tuổi thanh xuân, nơi mà tình yêu và tình bạn đan xen hòa quyện như những cơn sóng nuôi lòng người.

Đêm qua tôi mơ về em

Ánh trăng sáng tỏ làm tôi không thể phan biệt được đó là em hay là ảo ảnh.

Nụ cười em, mái tóc em tan trong gió.

Tôi cười nụ cười cuối với em

Đôi mắt em trong vắt không rõ là suối là hồ hay là biển

Tôi hôn em nụ hôn cuối

Đêm qua tôi mơ về em.

Tác giả: Nhật Px - Bookademy

--------

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn
Tham gia Bookademy Team để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị, đăng ký CTV tại link: https://goo.gl/forms/7pGl3eYeudJ3jXIE3"

Xem thêm

Murakami chia cuốn tiểu thuyết của mình thành hai phần. Một bên là quá khứ và cái chết. Bên kia là tương lai và sự sống. Bạn sẽ chọn con đường nào?

Nghe có vẻ là một câu hỏi dễ trả lời. Nhưng điều gì xảy ra khi bạn yêu quá khứ? Và khi bạn khao khát cứu lấy quá khứ ấy khỏi một kết cục như vậy? Cuộc sống trở nên phức tạp, và viễn cảnh bước tiếp về phía tương lai lại giống như một sự phản bội tàn nhẫn đối với người đang tuyệt vọng bám víu vào bạn. Bạn là điểm tựa của cô ấy—mối liên kết duy nhất của cô với thực tại. Và bạn yêu cô ấy. Làm sao bạn có thể rời đi?

Cuộc sống thì mong manh, còn tình yêu đích thực thì không. Đôi khi, chúng ta buộc phải làm điều khó khăn—buông bỏ—even nếu điều đó khiến ta đau đớn đến tận cùng.

“Người đã mất thì mãi mãi là người đã mất, nhưng chúng ta vẫn phải tiếp tục sống.”

Những lời như vậy thì dễ nói hơn là làm. Đôi khi, người đã khuất mang theo quá nhiều phần của chính chúng ta, đến mức sống mà không có họ dường như không còn thực sự là sống nữa.

Toru mất đi người bạn thân nhất của mình khi mới mười bảy tuổi. Cái chết đó để lại một khoảng trống lớn trong anh. Chúng ta không bao giờ biết rõ lý do, nhưng bản thân tôi cũng có những suy đoán riêng về điều gì—và ai—đã dẫn đến nó. Anh tiếp tục sống, nhưng trong trạng thái trống rỗng. Anh nảy sinh tình cảm với Naoko, bạn gái của người bạn đã mất, nhưng cô cũng mang trong mình những tổn thương riêng. Họ duy trì một mối quan hệ trong một thời gian, cho đến khi cô quyết định vào một cơ sở điều dưỡng vì không thể đối mặt với cuộc sống sau mất mát đó. Người yêu cũ chính là tri kỷ của cô, và giờ đây, cô như con thuyền không bánh lái giữa một biển cả đầy bất định.

“Những lá thư chỉ là những mảnh giấy,” tôi nói. “Hãy đốt chúng đi, điều còn lại trong tim bạn vẫn sẽ ở lại; giữ chúng lại, những gì đã mất rồi thì vẫn sẽ mất.”

Trên chuyến bay đến Đức, khi Toru Watanabe nghe giai điệu Norwegian Wood của The Beatles, anh bắt đầu hồi tưởng về quãng tuổi trẻ của mình ở Tokyo—một thời của tình bạn, đam mê, mất mát và khao khát.

Được viết dưới dạng hồi tưởng, Norwegian Wood chủ yếu xoay quanh ba nhân vật trung tâm: Toru, Naoko và Midori. Câu chuyện tràn đầy không khí, chiều sâu lịch sử và những liên hệ đến âm nhạc, văn học. Dù là một câu chuyện về tình yêu với nhiều hình dạng khác nhau, nó cũng đồng thời nói về mất mát, về sự hữu hạn của đời người, và về nỗ lực tiếp tục sống giữa những mất mát đó.

“Một phần nào đó trong tôi đã rơi rụng, và không gì có thể lấp đầy khoảng trống ấy.”

Văn của Murakami nhẹ nhàng, giàu chất thơ và tự nhiên, còn câu chuyện thì vừa ấm áp, vừa lãng mạn theo một cách rất lạ, lại vừa khiến người ta đau lòng. Nó cuốn bạn đi, ám ảnh bạn, và cũng rất đẹp. Tôi thực sự yêu cuốn sách này và rất khuyến khích mọi người đọc thử.

“Điều khiến chúng ta ‘bình thường’ nhất,” Reiko nói, “là việc chúng ta biết rằng mình không hề bình thường.”

Cuốn này u tối như chính những nỗi sợ của bạn.

Văn chương của Murakami mang đến cho tôi một kiểu “an ủi” rất đặc biệt. Không phải kiểu an ủi nhẹ nhàng với thiên nhiên hay âm nhạc cổ điển. Mà là sự an ủi đến từ việc nhìn thấy tất cả những góc tối xấu xí trong con người chúng ta được phơi bày một cách rõ ràng. Dù văn của ông có vẻ u ám và nặng nề đến đâu, điều tôi cảm nhận được lại là những gam màu dịu nhẹ—hồng nhạt, cam đào—của sự dịu dàng len lỏi bên dưới.

Đây là cuốn sách đầu tiên của Murakami mà tôi đọc.

Có rất nhiều chủ đề u tối trong câu chuyện này. Những vấn đề về tâm lý được thể hiện khá chi tiết qua một trong những nhân vật chính. Câu chuyện rất “thật”, nhưng đồng thời lại khiến tôi cảm giác như mình đã được chuẩn bị sẵn để đón nhận tất cả những gì sắp diễn ra. Các nhân vật không hề biện minh cho bản thân. Sự phát triển nhân vật được xây dựng rất tốt. Những “nỗi đau của việc làm người”—tôi có thể cảm nhận rõ ràng khi đọc cuốn này.

Sẽ luôn rất khó để diễn tả chính xác cảm nhận của tôi về một cuốn sách trọn vẹn của Murakami, nhưng điều tôi có thể nói chi tiết nhất là cách mà sách của ông khiến tôi cảm thấy. Và ngay cả điều đó cũng luôn là chưa đủ.

Tôi không thích đọc những cuốn sách có chủ đề buồn, trừ khi chúng khiến tôi thực sự cảm nhận được điều gì đó sâu sắc. Tôi cũng không chủ động tìm những cuốn sách khiến mình cảm thấy lạc lõng, nhưng văn của Murakami lại luôn khiến tôi như đang trôi, đang bay. Và điều đó dần trở thành một thói quen. Thỉnh thoảng, tôi lại khao khát được đọc văn của ông. Tôi đặc biệt thích đọc Murakami vào những lúc cảm thấy mình tồn tại giữa mọi người và mọi thứ xung quanh, nhưng lại không thực sự thuộc về chúng.

Sách của ông không phải để giải trí. Cũng không phải để “thưởng thức” theo nghĩa thông thường. Chúng cần thiết—để tôi cảm nhận rằng mình vẫn là một con người. Chúng khiến tôi thấy rằng cuộc sống vốn là như vậy. Văn của ông khiến tôi cảm nhận được vẻ đẹp trong nỗi đau, trong mất mát, trong những tan vỡ—một kiểu vẻ đẹp mà chỉ Murakami mới có thể mang lại.

Vì sao tôi không chấm điểm tuyệt đối?

Vì tôi đã cảm thấy hụt hẫng ở đoạn kết. Có một điều gì đó xảy ra quá đột ngột mà đến tận hai năm sau khi đọc, tôi vẫn chưa thể chấp nhận hoàn toàn.

Nhưng hãy tin tôi—cuốn sách này kết thúc rất đẹp. Một cách rất đẹp.

Tôi không có quá nhiều điều “thật sự sâu sắc” để nói về Norwegian Wood. Trước hết, xin nói rõ một chút: đây hoàn toàn không phải là một cuốn tiểu thuyết tình yêu—không có ý xúc phạm gì đâu. Tôi đơn giản là không muốn gán cho cuốn sách này một cái nhãn nghe có vẻ “sến” như vậy. À mà thôi, thực ra thì nó vẫn là một câu chuyện tình. Nhưng nó còn nhiều hơn thế.

Giống như Dickens, Murakami đẩy câu chuyện của mình bằng những cái chết của những con người vô tội. Và điều thực sự quan trọng nằm ở tầng nghĩa ẩn. Nếu nhìn bề ngoài, Watanabe chỉ đang sống một cuộc đời sinh viên rất bình thường. Nhưng dù hành động của những người xung quanh diễn ra một cách gần như “trật tự máy móc”, thì ở phía sau, vẫn luôn tồn tại một sự hỗn loạn ngầm.

Người bạn thân nhất của Watanabe, Nagasawa, thường đóng vai “kẻ phản biện”. Anh ta tự thể hiện mình như một người xấu—và thực tế thì cũng phần nào như vậy—luôn thử thách, dụ dỗ và dò xét người khác. Anh ta như đang trêu đùa với nhịp sống trật tự của Watanabe. Nhưng thực ra, mọi thứ đã bắt đầu rạn nứt từ trước khi họ gặp nhau.

Hành động mang tính nhân văn rõ ràng nhất của Watanabe—khi anh chăm sóc cha của Midori trong bệnh viện—lại vô cùng thuần khiết và đáng giá. Có lẽ đó là điều mà nhiều tác phẩm văn học cổ điển còn thiếu: những con người mâu thuẫn, có hệ giá trị riêng, nhưng vẫn có thể trở thành “người tốt” theo cách của họ.

Câu hỏi về cái chết luôn lơ lửng xuyên suốt cuốn sách. Gần về cuối, tôi thực sự bắt đầu thấy mệt mỏi với những biến động này. Nhưng rồi chính nhân vật chính lại bị cuốn vào một trạng thái dằn vặt như trong luyện ngục.

Yếu tố tình dục trong sách không hề mang cảm giác phản cảm. Nó xuất hiện một cách tự nhiên. Những nhân vật có thể không hoàn toàn “thật” như Midori, nhưng lại mang một bảng màu cảm xúc rất phong phú. Cô giống như một kiểu nhân vật phóng đại lành mạnh, và thực sự khiến tôi bật cười nhiều lần. Theo một cách nào đó, Midori có lẽ là cô gái hào phóng nhất trong tất cả.

Murakami trước đây luôn là một “cánh cửa đóng kín” đối với tôi. Nhưng nếu các tác phẩm khác của ông cũng giống như cuốn này, thì có lẽ tôi cần thử lại thêm một lần nữa. Tôi đã cố gắng tránh tiết lộ nội dung, nhưng phải nói rằng Murakami thực sự có tài trong việc tạo ra những dòng chữ cuốn hút.

Điều tuyệt vời nhất là: ít ai nhận ra rằng, bên dưới dòng chảy mượt mà ấy là rất nhiều bước ngoặt. Chính những bước ngoặt đó làm nên giá trị của nghệ thuật. Và đây thực sự là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời. Nó chứa đựng điện ảnh, văn học, âm nhạc của The Beatles, Bach, Mozart…

Và cuối cùng, “tình yêu bạn nhận được sẽ tương đương với tình yêu bạn trao đi.”

Cảm ơn người bạn online của tôi, Manju, vì đã giới thiệu cuốn sách này.

Không.
Hoàn toàn không.

Giờ thì tôi thực sự thấy “ám ảnh” với bất kỳ ai chấm cuốn này hơn 1 sao.
Không biết nên bắt đầu từ đâu nữa?

Nhân vật chính của cuốn sách này—nếu có thể gọi là “nhân vật”, khi mà trong phần lớn thời gian, nội tâm và hành trình cảm xúc của anh ta gần như không hề được thể hiện, khiến người đọc phải tự hỏi liệu anh ta có thực sự là một con người hay không—lại hiện lên như một người vô cảm, mang tư tưởng coi thường phụ nữ và cực kỳ nhạt nhẽo. Thế nhưng, bằng cách nào đó, tất cả các nhân vật khác (đặc biệt là các nhân vật nữ) lại xem anh ta là người tử tế, sâu sắc và vô cùng thú vị.

Cách giải thích duy nhất mà tôi có thể nghĩ đến cho phản ứng này là: anh ta chính là một “phiên bản đại diện” cho tác giả—một kiểu nhân vật được tạo ra để thỏa mãn những mong muốn cá nhân. Và nếu đúng là như vậy, thì toàn bộ những gì diễn ra trong cuốn sách lại càng trở nên đáng lo ngại hơn.

Bởi nếu đọc cuốn sách này như một dạng “thỏa mãn ước muốn”, thì người mang những ước muốn đó hẳn chính là Murakami. Và nếu thực sự là như vậy… thì tôi thấy khá rùng mình.

Nhân vật chính—gần như không thể hiện suy nghĩ hay cảm xúc (hoặc nếu có thì cũng không được chia sẻ với người đọc)—mỗi khi có suy nghĩ thì thường xoay quanh ngoại hình hay vẻ đẹp của phụ nữ, còn khi có cảm xúc thì lại liên quan đến việc muốn chiếm hữu vẻ đẹp đó cho mục đích cá nhân.

Bề ngoài, đây được xem là một câu chuyện tình buồn, nhưng nhân vật chính lại không hề suy ngẫm về con người của người mình yêu—ngoài ngoại hình của cô ấy. Anh ta tin rằng mình “chung thủy” chỉ vì những mối quan hệ khác không mang ý nghĩa tình cảm. Vậy nên việc anh ta đối xử với nhiều phụ nữ khác như những đối tượng đơn thuần lại được xem như… có thể chấp nhận, vì anh ta không “ngoại tình về mặt cảm xúc”? Thật là một “quý ông”!

Còn rất nhiều đoạn, cuộc hội thoại và tình tiết khác trong sách khiến tôi thực sự thấy khó chịu, nhưng chúng liên quan đến nội dung nên tôi không muốn tiết lộ. Dù vậy, tôi cũng hy vọng bạn sẽ không bao giờ phải biết đến chúng—bởi điều đó đồng nghĩa với việc bạn phải đọc cuốn sách này, và tôi thực lòng không khuyến khích điều đó.

Việc cuốn sách này lại được ca ngợi nhiều đến vậy chắc sẽ khiến tôi phải suy nghĩ mãi.

“Đó là những ngày tháng kỳ lạ, khi tôi nhìn lại. Giữa dòng đời, mọi thứ dường như xoay quanh cái chết.”

Chào mừng bạn đến với Norwegian Wood của Haruki Murakami—một câu chuyện về những con người bất ổn trong môi trường đại học Nhật Bản.

Nhưng nói thật nhé. Cuốn sách này, về bản chất, xoay quanh hai điều: tình dục và cái chết. Có rất nhiều tầng ý nghĩa ẩn bên dưới, nhưng nếu gạt bỏ tất cả để nhìn vào cốt lõi, thì đó là những gì còn lại. Và phải nói là yếu tố tình dục xuất hiện khá nhiều, theo những cách đôi khi khá kỳ lạ. Cùng với đó là rất nhiều cái chết—và không phải theo cách dễ chịu chút nào.

Tuy vậy, đây cũng là một cuốn sách rất mạnh mẽ. Nó không kể một câu chuyện lớn lao hay đặc biệt, mà tập trung khám phá tâm trí con người, cũng như những câu chuyện ẩn giấu trong quá khứ bình thường của những con người rất đỗi bình thường xung quanh ta. Văn phong không quá nổi bật, nhưng bằng cách nào đó lại rất cuốn hút. Có những lúc tôi thấy rất khó để dừng lại.

Một phần khiến cuốn sách trở nên thuyết phục là các nhân vật rất dễ để đồng cảm. Tất cả họ đều mang trong mình những khía cạnh—cả tốt lẫn xấu—mà tôi có thể nhận ra ở chính mình và những người xung quanh. Nhân vật tôi thích nhất là Nagasawa…

“Tôi có thể là một kẻ ích kỷ, nhưng tôi lại rất thản nhiên với những chuyện như thế. Tôi có thể trở thành một kiểu ‘thiền giả’ cũng nên.”