"Rừng Na Uy" thực ra không phải là câu chuyện xếp vào hàng nổi tiếng vì nó mang trong mình lý tưởng cao cả, lộng lẫy. Nó nổi tiếng vì đã tái hiện cuộc sống của một thế hệ thanh niên kinh điển – Tuổi trẻ, tình yêu, tình bạn.

Câu chuyện xoay quanh nhân vật Toru, một người sống khép kín và có lối suy nghĩ, quan niệm riêng về xã hội. Thời trung học, Toru chỉ có Kizuki làm bạn thân. Một ngày nọ Kizuki bỗng nhiên tự tử, để rồi những người bạn của cậu mang theo nỗi day dứt mãi mãi. Toru có tình cảm với Naoko – bạn gái của Kizuki. Một thời gian sau khi Kizuki mất, họ tình cờ gặp nhau trên tàu điện và bắt đầu câu chuyện riêng của mình. Nhưng sự ra đi của Kizuki là cái bóng quá lớn, bao trùm lên tình yêu Toru và Naoko khi Naoko phải vật lộn với rào cản tâm lý của mình, nên trong tình cảm của họ luôn là sự hoài niệm và đượm buồn – một bức tranh tưởng chừng như chẳng có gam màu nóng nào. Tình yêu của Toru với Naoko vô định bao nhiêu thì tình yêu giữa Toru và Midori lại tràn đầy tươi sáng đến đó. Midori là một cô gái thẳng thắn, mạnh mẽ đấu tranh để sống. Chính cô đã mang những tia nắng lấp lánh cho Toru trong những ngày lạnh lẽo. Câu chuyện kết thúc với cái chết của Naoko, cuộc chia tay giữa Reiko – Toru, một tình bạn kỳ lạ, và tình yêu mới nhen nhóm của Toru và Midori trong buổi hừng đông.

Suốt chiều dài câu chuyện, bạn đọc sẽ thấy lấp ló bóng dáng của cái chết – của nạn tự tử bủa vây lấy tuổi trẻ Nhật Bản trong những thập niên 60 của thế kỷ XX. Đó còn là bản tình ca được dệt bằng những nốt trầm buồn tê tái, đau nhói từ lúc lĩnh xướng tới khi kết thúc.” Câu chuyện của Murakami là một hồi ức đau buồn về cái đã có và cái đã có thể xảy ra.” Với tôi Rừng Na-uy không chỉ dừng lại ở đó. Cuốn sách có khuynh hướng cho người đọc hiểu được thái độ sống của những đóa anh đào đang tuổi đơm hoa. Có những nụ chưa nở đã muốn tàn vào hư vô, có những nụ chỉ để nở yếu ớt rồi tàn phai, nụ lại khoe sắc thắm thách thức vũ trụ. Tỏa hương và tàn úa. Sống và chết. Trong khi hoa đã tàn khi mới chớm nở, cái chết nằm ngay đây, trong sự sống. Đâu mới là con đường mà những người trẻ như Toru phải đi.

Tình yêu – Mỗi chúng ta có thể có hơn một tình yêu

Với Toru, tình yêu của cậu mang hai sắc thái rõ rệt, đối chọi với nhau. "Tôi từng có một cô gái, mà có lẽ đúng hơn là cô ấy đã từng có tôi… Cô dẫn tôi vào phòng và bảo tôi ngồi đâu cũng được nhưng tôi chẳng thấy chiếc ghế nào… Khi tỉnh dậy tôi chỉ có một mình, con chim ấy đã bay đi rồi…" Đúng như lời bài hát, một người đã từng có người kia, trong lúc lý trí bảo hãy đến với nhau đi thì con tim chẳng có lấy một khoảng trống. Còn người kia vẫn tìm kiếm một vị trí chưa bao giờ là của mình.



“Phải rồi, chuyện cái giếng đồng. Tôi chịu không thể biết liệu có một cái giếng như thế hay không. Có thể nó là một hình ảnh hoặc một dấu hiệu chỉ tồn tại trong con người Naoko, cũng như mọi thứ khác mà nàng thêu dệt thành sự thật trong tâm trí mình trong suốt ngày tháng đen tối ấy … Điều duy nhất mà tôi biết về cái giếng là nó sâu khủng khiếp. Nó sâu đến độ không thể đo được , và chặt đầy bóng tối, như thế toàn bộ bóng tối của thế giới được nấu chảy và lèn vào đó đến tận cùng đậm đặc của chúng.

“Nó sâu lắm , thực vậy”, Naoko nói, cẩn thận lựa từng lời. Đôi khi nàng nói kiểu đó, chậm hẳn lại để tìm những lời chính xác mình cần. “ Nhưng không ai biết nó ở đâu,” ,nàng nói tiếp. “Mình chỉ biết chắc một điều là nó ở quanh đây.”

…”Nếu vậy thì nguy hiểm vô cùng,” tôi nói. “Một cái giếng sâu nhưng không biết nó ở đâu. Ta có thể ngã vào nó và thế là hết đời.”

“Hết đời. Aaaaaaaaaa! Tũm một cái. Hết chuyện!”

“Chuyện ấy chắc phải xảy ra rồi”

“Đúng thế, lâu lâu lại có một lần. Có thể hai hay ba năm có một lần. Tự nhiên có người biến mất, và không thể tìm thấy ông ta. Và mọi người quanh đây lại bảo ‘"Ồ, ông ta bị ngã xuống giếng đồng rồi."

Toru yêu Naoko. Tình yêu thuần khiết và trong sáng. Nhưng tình yêu đó lại thuộc về hoài niệm xoay quanh Kizuki được nuôi dưỡng bởi một khoảng trời đau thương. Mấy năm ròng rã, những con người ấy vẫn chìm trong quá khứ. Càng lớn người ta lại thấy cuộc sống thật vô thường, người ta thường bấu víu vào quá khứ. Nhưng rồi quá khứ lại không thể làm dịu mát một trái tim đang ngày càng khô cằn, nó càng làm vết thương năm nào lở loét. Toru và Naoko yêu nhau. Một tình yêu bất định, ngập đầy bóng tối. Họ dựa vào nhau, nhưng chưa thể vượt qua những ngày xưa cũ. Tình yêu ấy đã từng là tình đơn phương đong đầy niềm thương nỗi nhớ, những thăng hoa của cảm xúc da thịt. Đối với tôi, tình cảm ấy đã trở thành đường hai chiều và cái chết của Naoko là cách tốt nhất mà cô bảo toàn được tình yêu thiêng liêng của mình trước xô bồ cuộc sống. Toru yêu Naoko. Một tình yêu đúng nghĩa. Tình yêu chạm đáy u buồn, hoài niệm.

Mình không muốn vội, nhưng tháng Tư là thời điểm tốt nhất trong năm để bắt đầu những việc mới mẻ, và mình không thể không thấy rằng tốt nhất bọn mình nên sống chung vào lúc đó. Cậu cũng có thể trở lại đại học, nếu mọi việc suôn sẻ. Nếu thực tế sống chung của tụi mình có vấn đề gì, mình có thể tìm cho cậu một căn hộ gần đây. Quan trọng nhất là chúng mình phải luôn được ở gần nhau…

 Toru yêu Midori. Họ yêu ở thì hiện tại.

Tháng Tư và tháng Năm là hai tháng cô đơn và đau khổ vì tớ không thể nói chuyện được với cậu. Tớ chưa bao giờ biết rằng tại sau mùa xuân lại cô đơn và đau khổ đến thế. Thà có ba tháng Hai còn hơn một mùa xuân như thế này. Tớ biết như thế này là quá muộn, nhưng kiểu tóc mới hợp với cậu lắm. Thật là xinh…

Nó khiến những con đường trở nên rực rỡ, hàng cây tràn ngập tia nắng trong đôi mắt đen sâu thẳm. Liệu không có tình yêu này hành trình của Toru sẽ về đâu khi mà lần lượt những người bạn thân của cậu ra đi, khi mà hơn một lần cậu bàng quan với mọi thứ xung quanh ? Sẽ là sự kết thúc cuộc sống trong căn phòng tối như chị của Naoko hay Kizuki? Hoặc là một sự giải thoát ở cánh rừng tươi tắn như chính Naoko. Tình yêu của Toru và Midori là một nét chấm phá vô tình làm hỏng bức tranh xưa cũ nhưng lại hữu ý viết nên cuộc sống mới.



Oke, tớ sẽ đợi. và tớ tin cậu”, cô nói. Nhưng khi cậu chấp nhận tớ thì chỉ có tớ thôi đây. Và khi cậu ôm tớ trong tay, cậu chỉ nghĩ đến tớ thôi đây. Rõ chưa nào?

Tớ hiểu chính xác là vậy.

Tớ không biết cậu làm gì tớ, nhưng tớ không muốn cậu làm tớ phải đau khổ. Tớ đã đủ đau khổ ở đời này rồi. Quá đủ rồi. Bây giờ tớ cần hạnh phúc.

Tôi kéo cô lại và hôn lên miệng cô

“ Vứt cái ô khốn kiếp ấy đi và ôm tớ bằng hai tay, chặt vào.” Cô nói

“Nhưng chúng mình sẽ ướt sũng mất”

Thì đã sao! Tớ muốn cậu đừng nghĩ ngợi gì nữa, và hãy ôm tớ thật chặt,..

Tình bạn – Những con người méo mó có những mối quan hệ méo mó?

Song song với tình yêu, tình bạn trong Rừng Na-uy  gợi lên nhiều suy nghĩ. Có thể tác giả cố tình xây dựng những nhân vật có rào cản nhất định với xã hội. Với tôi họ là những cá thể vô hại, thường trực nỗi nghi hoặc bản thân. Trong họ là sự thẳng thắn và đầy nỗ lực để đồng cảm và muốn được đồng cảm. Chừng nào họ còn muốn giữ cái bản ngã vốn có của mình thì chừng ấy họ chỉ có thể đi trên một con đường. Nếu cuốn sách là một bộ phim dài tập, ta hẳn sẽ biết tại sao thanh niên Nhật Bản hồi ấy lại ra đi nhiều đến thế và hẳn sẽ có một cái kết hoàn mỹ cho Kizuki, Naoko, Reiko… rằng người đã khuất được tái sinh trong một thế giới tươi đẹp. Nhưng, cuộc sống bắt Reiko phải rời xa chồng con, Naoko chỉ được phép “nói với lòng mình” và không có sự lựa chọn.

Mình vẫn nhớ nước cuối cùng của Kizuki ngày hôm ấy – ngày cậu ấy chết. Đó là nước bật tường rất khó mà mình không nghĩ cậu ấy có thể làm được. Nhưng vận may đã đến với cậu ấy, nước đi thật hoàn hảo, và hai trái bóng trắng và đỏ hầu như không gây ra tiếng động nào khi chúng chạm nhau trên nền nỉ xanh nâu và ghi điểm cho ván cuối cùng của ngày hôm ấy. Đó là một ước quả thật đẹp, mình vẫn ghi nhớ nó đến tận hôm nay. Trong suốt hai năm sau đó, mình không sờ đến cây gậy bi-a một lần nào.



Tuổi trẻ - Vĩnh cửu và bất diệt

Cuốn sách không cố gắng khắc họa những thanh niệm mang trong mình lý tưởng vĩ đại, cao thượng. Vì ngay cả những người giỏi nhất cũng chỉ coi mục tiêu là thú vui, danh vọng không có gì đáng bàn đến. Những người đang tuổi đôi mươi trong Rừng Na-uy có những quan niệm rất đời, rất thường. Và đó là thứ chân thực không chút viển vông. Với Naoko, ngoài kia có đấu tranh, có ganh đua, lừa lọc, giả dối thì đã sao.. Còn với những người đã từng trải qua tuổi đôi mươi khi chiêm nghiệm họ lại thấy con đường của mình đã như thế nào. Tự chung lại, những con người ấy đều có tuổi xuân đầy thăng trầm và trăn trở. Họ mạnh mẽ như những cây bụi trước giông bão, họ trong sáng như tinh thể pha lê và họ đau đớn như những đứa trẻ. Có người đã chết để lại tuổi trẻ bất diệt. Có người đi tiếp mang theo tuổi trẻ vĩnh cửu.

Kết:

Tình bạn, tình yêu và tuổi trẻ luôn bất tử cho dù nó có phải đấu tranh với quá khứ và hiện tại hay day dứt trong sự sống và cái chết. Khi ta đang sống trong tuổi trẻ, ta mới cảm nhận được tình yêu và tình bạn hòa quyện vào nhau trên từng nếp da – tinh khôi trong trẻo. Rừng Na-uy thật sự là một kiệt tác ru người ta vào bản nhạc đượm buồn mà da diết của tuổi thanh xuân, nơi mà tình yêu và tình bạn đan xen hòa quyện như những cơn sóng nuôi lòng người.

Đêm qua tôi mơ về em

Ánh trăng sáng tỏ làm tôi không thể phan biệt được đó là em hay là ảo ảnh.

Nụ cười em, mái tóc em tan trong gió.

Tôi cười nụ cười cuối với em

Đôi mắt em trong vắt không rõ là suối là hồ hay là biển

Tôi hôn em nụ hôn cuối

Đêm qua tôi mơ về em.

Tác giả: Nhật Px - Bookademy

--------

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn
Tham gia Bookademy Team để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị, đăng ký CTV tại link: https://goo.gl/forms/7pGl3eYeudJ3jXIE3"

Xem thêm

Nỗi đau là một cảm xúc vừa khiến ta tỉnh táo, vừa khiến ta say mê cùng lúc. Cú sốc ban đầu của nó đánh thức và tát thẳng vào bạn, buộc bạn phải thừa nhận sự tồn tại của nó. Nhưng khi nó kéo dài, nó lại làm bạn say đi, biến thế giới của bạn thành một màn sương mờ nơi không còn gì tồn tại ngoài chính nó, khiến bạn gần như không thể thực hiện những chức năng bình thường của cuộc sống.

Nó giống như một vết chảy máu chậm rãi, nhưng đừng nhầm lẫn — đó vẫn là một trải nghiệm tàn khốc. Nó có thể nắm lấy bất kỳ ai: người mạnh mẽ nhất, người yếu đuối nhất; nó không hề phân biệt. Từ những người đẹp đẽ nhất cho đến những tâm hồn đầy sẹo, nỗi đau lặng lẽ ẩn mình trong bóng tối, sẵn sàng bao phủ nạn nhân tiếp theo của nó.

Đáng buồn thay cho Naoko, Kizuki và Toru, bóng ma ấy đã bao trùm lấy họ ngay từ rất sớm trong cuộc đời, bóp nghẹt quá trình trưởng thành vốn đã mong manh của họ — ít nhất là đối với những người còn kịp bước đến giai đoạn đó.

Norwegian Wood là câu chuyện về những con người bị nỗi đau làm tan vỡ.

Toru, người cuối cùng trong ba người bạn vẫn chưa hoàn toàn bị bóng tối ấy nuốt chửng, đang cố bám lấy Naoko — người dường như đã đặt một chân ra khỏi cánh cửa của cuộc sống, trôi dần về phía hư vô.

Anh là một chàng trai nửa trẻ con nửa trưởng thành, say mê cô gái tĩnh lặng ấy — một người dường như hòa nhịp quá gần với cái chết của chính mình. Nhưng làm thế nào để yêu một người gần như không còn chính bản thân mình để yêu? Người ta yêu cái vỏ còn lại, hay những ký ức về con người cô từng là?

Trong lúc đối diện với nghịch cảnh ấy, Toru gặp Midori — một cô gái cũng mang nhiều tổn thương, nhưng tràn đầy sức sống và lạc quan, người đang cố bám lấy cuộc đời bằng tính cách rực rỡ của mình. Và anh nhận ra mình bị thu hút bởi cô.

Vì vậy, Toru bị đặt vào một sự lựa chọn khó khăn:
giữa cô gái gần như đã tắt lịm mà anh yêu,
và cô gái mạnh mẽ nhưng vẫn đang vật lộn mà anh bị cuốn hút.

Trong tất cả các tiểu thuyết của Haruki Murakami, đây có lẽ là tác phẩm nổi tiếng nhất. Chính Murakami cũng từng nói rằng ông khá bất ngờ khi cuốn sách nhỏ này đưa danh tiếng của ông lên đến đỉnh cao ở Nhật Bản.

Điều đó không làm tôi ngạc nhiên.

Murakami thường sử dụng những yếu tố phi lý hoặc siêu thực trong tác phẩm của mình — từ những con mèo biết nói, đến những linh hồn mang hình dạng linh vật quảng cáo, hay những trạng thái mơ mộng kỳ lạ. Nhưng trong cuốn sách này, ông không sử dụng những “chiêu trò” quen thuộc ấy. Thay vào đó, ông tập trung vào bản chất con người: trầm cảm, cô lập và cô đơn — như thể muốn nói rằng chỉ riêng những điều này thôi đã đủ phi lý và siêu thực rồi.

Con người và vực sâu cảm xúc – tâm lý bất thường của họ chính là tấm toan u tối mà Murakami lựa chọn để vẽ nên một trong những tác phẩm dễ đồng cảm nhất của ông.

Không có điều gì tuyệt vọng hơn một tình yêu cố gắng nở hoa trên nền của một tâm hồn đã buông xuôi.

Thường thì nó bị dập tắt như một ngọn lửa nhỏ, chỉ để lại một làn khói mờ nhạt làm kỷ niệm. Bởi vì để có thể yêu, con người cần một mức độ ích kỷ nhất định — thứ mà người đã từ bỏ chính mình không còn sở hữu.

Cũng giống như mọi thứ khác trong cuộc đời, phải có khát vọng thì điều gì đó mới có thể xảy ra.

Cô đơn, xa lạ, trầm cảm — những điều này thường khiến con người tìm kiếm sự an ủi nơi người khác, và đó là câu trả lời dễ thấy nhất mà nhiều người nghĩ tới. Nhưng với một số người, họ nhìn quá sâu vào vực thẳm, đến mức mọi ham muốn đều dần biến mất. Họ trở thành những cơ thể trống rỗng, những chiếc vỏ không còn gì bên trong, và mọi thứ xung quanh chỉ còn là tiếng ồn vô nghĩa — ngay cả những cảm xúc yêu thương mãnh liệt.

Vậy câu trả lời là gì?

Không có câu trả lời.

Đôi khi không có hy vọng.
Bởi vì cuộc sống không công bằng.
Bởi vì cuộc sống đầy nỗi buồn.
Bởi vì cuộc sống đôi khi phi lý đến mức siêu thực.

Đôi khi chúng ta vẫn thua cuộc, dù đã cố gắng hết sức để nắm giữ.

“Ôm chặt những ký ức đã phai màu, đang dần phai màu, không hoàn hảo này vào ngực, tôi tiếp tục viết cuốn sách này với tất cả sự tuyệt vọng mãnh liệt của một kẻ đói đang gặm những chiếc xương.”

Đây là một câu chuyện tràn đầy nỗi u buồn, đau đớn và tiếc nuối, xen lẫn những khoảnh khắc tình yêu ngắn ngủi.

Liệu một chút ấm áp của ánh nắng có đáng để chịu đựng một cơn bão tối tăm hay không?

Có lẽ có.
Có lẽ không.
Hoặc hy vọng là có.

Trong quãng đời ngắn ngủi của mình, chúng ta tích lũy những vết sẹo, khóc vì đau, tiếc thương, lạc lối — và đôi khi chữa lành.

Người ta thường nói điều đó làm chúng ta mạnh mẽ hơn. Nhưng đôi khi nó không như vậy.

Đôi khi nó làm chúng ta yếu đi vĩnh viễn, khiến chúng ta tê liệt, hoặc thậm chí làm chúng ta tan vỡ.

Nhưng ngay cả những con người tổn thương vẫn có thể nhớ.
Ngay cả những con người tan vỡ vẫn có thể hy vọng, dù hy vọng ấy yếu ớt đến đâu.

Nhìn về quá khứ, chúng ta trân trọng ký ức, ngay cả khi chúng khiến ta đau.
Nhìn về phía trước, chúng ta hy vọng mọi thứ sẽ tốt hơn, ngay cả khi mọi thứ dường như không còn hy vọng. 📚

Tôi ngồi thẳng lại và nhìn ra cửa sổ máy bay, nơi những đám mây đen đang treo lơ lửng trên Biển Bắc, và nghĩ về những gì mình đã đánh mất trong suốt cuộc đời: những khoảng thời gian đã trôi qua vĩnh viễn, những người bạn đã chết hoặc biến mất, và những cảm xúc mà tôi sẽ không bao giờ còn được trải nghiệm lại.

Tôi gần như đã ngừng đọc cuốn sách sau đoạn mở đầu ảm đạm và nặng nề này.

Có những cánh cửa ký ức mà tôi đã giữ đóng suốt nhiều năm — những ký ức của riêng mình mà tôi nghĩ tốt hơn hết là cứ để chúng nằm yên ở đó; những nuối tiếc và những mối liên hệ đã mất với những con người từng là sự hiện diện quan trọng nhất trong cuộc đời tôi.

Khi đọc đến cuộc dạo bước của Toru Watanabe trên cánh đồng, điều duy nhất tôi có thể hình dung là chính mình ở tuổi hai mươi, đứng trên vùng núi cao phía trên ranh giới cây cối, cùng cô gái mà lúc ấy tôi yêu. Chúng tôi say sưa trong ánh nắng mùa hè, và chìm trong âm thanh chói tai của tiếng ve trong đám cỏ cao.

Tôi đặt cuốn sách xuống và dành cả giờ tiếp theo cố gắng nhớ lại mọi chi tiết của ngày hôm đó.

Nhưng phần lớn chúng đã biến mất.

Giờ đây tôi ước rằng khi ấy mình đã viết chúng xuống, giống như cách Murakami đã cố gắng làm trong cuốn sách này. 📖

Cho đến thời điểm này, cốt truyện phát triển thành một câu chuyện tình giữa hai người trẻ đang cố gắng đến với nhau. Nhưng mọi thứ trở nên phức tạp khi Toru bị cuốn hút bởi Midori Kobayashi, người gần như là đối cực hoàn toàn của Naoko hướng nội.

Midori thẳng thắn, bốc đồng và thường xuyên phá vỡ các chuẩn mực xã hội.

“Midori nói cô muốn trèo lên một cái cây, nhưng thật không may là ở Shinjuku chẳng có cái cây nào có thể trèo được.”

Cả người đọc lẫn Toru khó có thể không bị mê hoặc bởi sự sống động, tò mò và cả chút nguy hiểm nhẹ nhàng mà cô mang đến cho mỗi cuộc gặp gỡ.

Vì câu chuyện diễn ra vào năm 1968, thời điểm sinh viên khắp thế giới xuống đường phản đối hệ thống quyền lực, tôi dễ dàng nhìn thấy Midori như một “flower power child” — cô gái mang tinh thần tự do của phong trào phản văn hóa thời đó, đặc biệt là sau khi cô tuyên bố:

“Tôi sẽ không tin vào bất cứ cuộc cách mạng chết tiệt nào. Điều duy nhất tôi tin là tình yêu.”

Khi chúng ta hiểu Midori nhiều hơn, ta nhận ra rằng cô cũng mang những nỗi đau riêng — cái chết trong gia đình và những mối quan hệ hời hợt. Đôi khi cô nói dối để che giấu sự mong manh của mình, nhưng nhìn chung cô vẫn là một chiến binh dũng cảm, người từ chối chọn con đường dễ dàng (trái ngược với sự ám ảnh với cái chết mà nhiều nhân vật khác trong tiểu thuyết thể hiện).

Câu nói tôi thích nhất của Midori gợi nhớ đến Forrest Gump, một câu chuyện khác cũng giống Norwegian Wood: có người thấy rất sâu sắc, có người lại cho rằng quá sến hay gượng ép.

“Bạn biết mấy hộp bánh quy hỗn hợp không? Có loại bạn thích, có loại bạn không thích lắm. Bạn ăn hết những cái mình thích trước, rồi cuối cùng chỉ còn lại những cái mình không thích.
Tôi luôn nghĩ đến điều đó mỗi khi có chuyện đau lòng xảy ra. ‘Mình chỉ cần ăn nốt mấy cái này thôi, rồi mọi thứ sẽ ổn.’
Cuộc đời giống như một hộp bánh quy vậy.” 📚

“Chúng ta đã biến mất về đâu? Làm sao chuyện đó lại có thể xảy ra? Tất cả những điều từng quan trọng đến thế vào thời điểm đó — Naoko, con người của tôi khi ấy, thế giới của tôi khi ấy — tất cả đã đi đâu mất rồi? […] Chính vì vậy mà tôi viết cuốn sách này. Để suy nghĩ. Để hiểu. Đó đơn giản là cách tôi tồn tại. Tôi phải viết mọi thứ ra thì mới cảm thấy mình thực sự hiểu chúng.”

Tôi nhận thấy cuốn tiểu thuyết này gây ra khá nhiều phản ứng trái chiều từ độc giả. Một số người phàn nàn rằng nó không giống phong cách thường thấy của Murakami, quá truyền thống, thiếu sự táo bạo, kỳ lạ và chiều sâu như những tác phẩm khác của ông. Những người khác thì đánh giá nó ở mức cao nhất.

Còn tôi thuộc nhóm thứ hai, chủ yếu vì cách mà những trải nghiệm của Watanabe khiến tôi nhớ lại những khoảnh khắc tương tự trong tuổi trẻ của mình — một giai đoạn mà chúng ta bận tận hưởng cuộc sống hơn là cố gắng hiểu nó, đặc biệt là những điều phức tạp như cuộc đời và các mối quan hệ.

Murakami khiến người đọc dễ dàng nhìn thấy chính mình trong Watanabe:

“Tôi chỉ là một cậu bé bình thường thích đọc sách và nghe nhạc, chẳng có gì nổi bật đến mức khiến một người như Kizuki phải chú ý đến tôi.”

Tôi nghĩ sẽ khó tìm được ai không thích đọc sách (ít nhất là ở đây, trên Goodreads) hay không thích nghe nhạc. Hoặc chưa từng đi lang thang hàng giờ trên những con phố của một thành phố lớn, không vì mục đích gì khác ngoài việc hấp thụ những cảnh vật, mùi hương, và những gương mặt người xung quanh.

Hay chưa từng nhìn lại những năm tháng đi học với chút hoài niệm, khi tình bạn đến với chúng ta thật dễ dàng, khi chúng ta còn đủ vô tư để không phải suy nghĩ quá nhiều về những người xung quanh mình.

Dù sao đi nữa, tôi thấy Toru Watanabe là một nhân vật rất dễ đồng cảm, và chính điều đó khiến tôi dễ dàng bỏ qua một vài khía cạnh kém thuyết phục hơn trong tính cách của anh — như sự thờ ơ với chính trị, hay sự thành công trong đời sống xã hội dù anh tự nhận mình là người hướng nội, chưa kể đến sự tự do tình dục hơi phóng túng của anh. 📚

Đây dường như là cuốn sách của Murakami mà “ai ở Nhật Bản cũng từng đọc”, và nhân vật chính đầy tâm trạng Toru Watanabe được xem như một hình tượng kiểu Holden Caulfield đối với nhiều bạn trẻ Nhật Bản.

Tuy nhiên với tôi, cuốn sách này ít gợi nhớ đến The Catcher in the Rye hơn là khiến tôi nghĩ tới bộ phim Garden State của Zach Braff — một câu chuyện về giai đoạn trong cuộc đời khi những lựa chọn lớn trở nên quá lớn, đến mức bạn không thực sự đưa ra quyết định nào cả. Thay vào đó, bạn bị kéo về sự an toàn và dễ chịu của hoài niệm và ký ức.

Mặc dù câu chuyện lấy bối cảnh Tokyo vào cuối thập niên 1960, nó vẫn mang một dòng cảm xúc rất phổ quát, không hề lỗi thời chút nào. Cuốn sách u buồn và đầy cảm xúc, nhưng đồng thời cũng khá gợi cảm và đôi khi hài hước một cách bất ngờ.

Toru là mẫu nhân vật chính điển hình của Murakami, chỉ là trẻ hơn vài tuổi so với những nhân vật mà chúng ta thường thấy trong các tác phẩm khác của ông. Các nhân vật nữ trong truyện cũng có nhiều đất diễn và chiều sâu hơn so với trong The Wind‑Up Bird Chronicle, dù đôi khi họ có vẻ quá dễ dàng lên giường với Toru, người mà thành thật mà nói hơi giống một kẻ thất bại.

Điều càng khiến tôi liên tưởng đến Garden State là nhân vật Midori — một nhân vật rất thú vị và cực kỳ giải trí. Nhưng đồng thời, cô cũng gần như là một kiểu “manic pixie dream girl” điển hình: một cô gái lập dị, đầy năng lượng, với những thói quen kỳ quặc và những bí mật ẩn giấu.

May mắn là trên trang sách điều này hoạt động tốt hơn nhiều, vì ít nhất tôi không hề muốn đấm cô ấy vào mặt vì nhảy múa kiểu “hot dog dance” hay cứ nói mãi về ban nhạc The Shins.

Tôi thật sự ước mình đã đọc cuốn sách này khi còn học đại học, giống như tôi cũng ước mình đã đọc The Catcher in the Rye khi còn học trung học.

Nhưng dù sao đi nữa, tôi vẫn nghĩ rằng cuốn sách này có thể chạm tới người đọc ở bất kỳ độ tuổi nào. 📚