Bàn Có Năm Chỗ Ngồi
Xem thêm

Khi cuộc sống ngày càng trở nên tấp nập và ngột ngạt, sự phát triển của xã hội kéo theo sự đi lùi về mặt cảm xúc, đôi lúc nó làm ta cảm thấy lạc lõng và áp lực, từng khoảnh khắc trong đời chỉ dùng để suy nghĩ, toan tính cho tương lai và hiện tại. Những lúc như thế, tôi cần tìm cho mình một sự tịnh yên để có thể bình tâm trước cuộc đời.

Trong hành trình rảo bước tìm sự bình yên đó, tôi biết đến cái tên Nguyễn Nhật Ánh, và từ dạo ấy, những đứa con tinh thần của ông thật sự trở nên thân thiết với tôi. Những tác phẩm của ông hầu hết viết về những thứ bình dị nhất, khiến cho người ta chợt nhận ra rằng: cuộc sống còn đâu đó những khoảng lặng chất chứa niềm vui đơn giản đến lạ kì!

BÀN CÓ NĂM CHỖ NGỒI là một tác phẩm như thế, bình dị, nhẹ nhàng, tinh nghịch, và dồi dào cảm xúc. Cốt truyện được xây dựng tập trung chủ yếu trong khung cảnh một trường tiểu học ở thôn quê, mang đậm chất Việt Nam trong những tháng ngày xưa cũ. Nguyễn Nhật Ánh đưa người đọc chạm đến sự hồn nhiên của những đứa trẻ tiểu học, được hoá thân trong năm nhân vật chính: Huy, Bảy, Quang, Đại và Hiền. Năm người bạn với năm tính cách khác nhau, học lực chênh lệch, đều có thế mạnh kèm với yếu điểm, và mỗi đứa trẻ đều có một hoàn cảnh. Huy giỏi văn nhưng toán thì dở tệ và bản tính lười biếng vốn có khó thay đổi. Bảy ngược lại, rất giỏi toán nhưng không hề có duyên với môn văn, sinh ra trong một gia đình nghèo khó, lại có tật ở chân, nhưng Bảy là người con ngoan trong nhà; hai anh chàng chơi thân với nhau, và Bảy là cái phao toán cho Huy những năm ngồi cạnh trong lớp. Quang là học sinh lưu ban từ năm trước, có một niềm đam mê mãnh liệt với động vật, chính vì thế, Quang chỉ giỏi mỗi môn sinh. Hiền tính cách đúng như cái tên của nhỏ, đằm thắm, dịu dàng và trầm tính, cũng là học sinh lưu ban vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên không theo kịp chúng bạn, hàng ngày, Hiền phụ má bán chè rong để trang trải cuộc sống, tối đến Hiền mới có thời gian học cho mình. Đại tính tình lầm lì, chậm chạp, là tổ trưởng của cả năm đứa, có kỉ luật cao và tinh thần trách nhiệm. Cùng ngồi chung một bàn và là một tổ học tập của lớp 8A2, năm cô cậu nhỏ đã đem đến cho người đọc một sự trong trẻo của tuổi học trò, bằng những nét ngây thơ trong suy nghĩ cũng như hành động. Năm mảnh ghép thoạt nhìn tưởng chừng như khó có thể hoà hợp, nhưng bằng sự khéo léo và am hiểu về tuổi học trò của tác giả, ông đã hoàn thiện một bức tranh đẹp về tình bạn giữa các nhân vật, quá trình giúp nhau học tập, vượt qua những rào cản yếu điểm của mỗi người, và sự trưởng thành thể hiện qua nhận thức và cố gắng mỗi ngày của cả năm nhân vật. Dần dà, năm mảnh ghép xích lại gần nhau và giúp đỡ nhau cùng tiến bộ. Những suy nghĩ con trẻ tưởng chừng như đã bị lãng quên được Nguyễn Nhật Ánh làm sống dậy một cách không thể sinh động hơn thế. Tác phẩm là một khoảng trời kí ức của riêng tôi khi bản thân đã từng được sống trong không gian bình dị ấy, và là một bức tranh tuổi thơ đầy màu sắc đối với những đứa trẻ thành thị chưa từng biết đến khung cảnh thanh bình ở thôn quê. Kèm theo đó, tác giả đề cao tình thầy trò, tình bạn, lòng nhân ái, vị tha, sự siêng năng cần cù, và phương pháp tiếp thu bài một cách khoa học. Tác phẩm chỉ vỏn vẹn 96 trang, nhưng gói gọn cả một vùng trời bình yên và trong sáng, nó khiến tâm hồn người đọc như trẻ lại, vui với niềm vui của những đứa trẻ và chậm rãi nghĩ về chính bản thân mình. BÀN CÓ NĂM CHỖ NGỒI là một nguồn cảm hứng lớn cho những ai đang mất phương hướng trong hành trình học vấn của đời mình, để cố gắng hơn trên bước đường mình đã chọn và cần cù theo đuổi đam mê của mình.

Nếu bạn đang cần một khoảng lặng, hãy tìm đến tác phẩm này, có một điều chắn chắn bạn sẽ đạt được sau khi đọc nó, đó là sự bình yên!

Chiếc bàn cuối lớp ấy có đúng năm chỗ ngồi. Đầu tiên là Huy và cậu bạn thân Bảy “điệp viên” – một thiên tài Toán học mê truyện trinh thám. Sau đó, chiếc bàn kết nạp thêm ba thành viên mới: Quang “nhà thơ” lãng đãng, Hiền – cô bạn gái duy nhất chững chạc, già dặn trước tuổi và Đại “tổ trưởng”, một cậu bạn lầm lì, nghiêm khắc đến khó ưa.

Năm con người, năm cá tính hoàn toàn trái ngược, năm hoàn cảnh sống khác nhau bị buộc phải ngồi chung một bàn. Từ những bỡ ngỡ, những mâu thuẫn ban đầu, những hiểu lầm nho nhỏ, họ dần dần xích lại gần nhau, khám phá ra những điểm tốt đẹp ẩn sau vẻ ngoài của mỗi người. Chiếc bàn năm chỗ không chỉ là nơi học tập, mà còn là nơi một tình bạn diệu kỳ bắt đầu nảy mầm.

Cái hay của câu chuyện không nằm ở những biến cố lớn lao, mà ở những mẩu chuyện vụn vặt thường ngày. Đó là những buổi học nhóm “đôi bạn cùng tiến”, nơi Huy giỏi Văn kèm cặp cho Bảy và Quang, còn Bảy thì vật lộn với môn Toán “trời hành” của Huy. Là những lần cả nhóm cùng nhau trồng cây bạch đàn, cùng trải qua những kỳ thi đầy lo lắng.

Xen kẽ vào đó là những khám phá về cuộc sống của nhau. Huy dần hiểu ra hoàn cảnh khó khăn của Hiền, người phải phụ mẹ bán chè mỗi chiều. Cả nhóm cũng dần nể phục sự chính trực và trách nhiệm của Đại. Họ không chỉ giúp nhau trong học tập mà còn quan tâm, chia sẻ và bảo vệ nhau trước những khó khăn nhỏ nhặt của cuộc sống học đường, từ đó tạo nên một tập thể vững mạnh và một tình bạn không thể tách rời.

Năm mình lớp 8, mình được chị gái tặng cuốn "Bàn có năm chỗ ngồi " của Nguyễn Ngọc Ánh làm quà sinh nhật.Dù khi ấy mình không hay đọc sách, mình lại say sưa đọc hết cuốn sách ngay sau khi được tặng. Đọc xong mình cảm thấy tiếc nuối, giá như những câu chuyện trong đó nhiều hơn một chút để mình có thể đắm mình vào cuộc sống hồn nhiên và vui tươi của các nhân vật.Câu chuyện xoay quanh cuộc sống của nhân vật Huy, một cậu bạn có niềm đam mê với văn học nhưng cũng không kém phần tinh nghịch, vui tươi. Cậu vô tình được xếp ngồi chung bàn với bốn người bạn khác là Đại, Hiền, Quang và Bảy. Từ đây, Nguyễn Ngọc Ánh đã vẽ nên một bức tranh tình bạn đẹp đẽ, đáng trân trọng của những cô cậu học trò trên băng ghế nhà trường.

 Lần đầu đọc cuốn truyện "Bàn có năm chỗ ngồi" vào năm lớp 8, cuộc sống của các nhân vật trong truyện đối với mình thật gần gũi, chân thực. Mình thấy được những khoảng khắc đời thường của chính  mình hiện lên trong câu chuyện. Thế nhưng giờ đây, khi đã qua những năm tháng vô tư, hồn nhiên đó, cuốn sách của Nguyễn Ngọc Ánh mang lại cho mình sự hoài niệm, tiếc nuối về một thời đã qua. Có lẽ giữa cuộc sống xô bồ, tấp nập của thế giới người lớn, cuốn sách " Bàn có năm chỗ ngồi" cùng giọng văn nhẹ nhàng, du dương như một bản nhạc của Nguyễn Ngọc Ánh đã cho mình một chút yên bình, đưa mình sống lại những ngày tháng tươi đẹp ấy thêm một lần nữa. Cuốn sách " Bàn có năm chỗ ngồi" sẽ luôn là chốn kỉ niệm bình yên để mình dừng lại trên đường đời vội vã 

Năm lớp 5 mình tình cờ mượn đứa bạn quyển sách này về đọc. Khi ấy mình đọc say sưa đến hơn nửa đêm. Đọc xong vẫn tiếc nuối sao mà hay nhưng lại ít thế, giá như kéo dài mãi. Sau này lớn lên mình lại tình cờ gặp lại quyển sách này, bao kí ức ùa về nên mình quyết định mua ngay. Những bạn học cấp 2 đọc sẽ thấy thân thuộc, còn người đọc thì thấy kỉ niệm thời áo trắng đang ùa về. ''Bàn có năm chỗ ngồi'' nói về nội dung cũng xoay quanh cuộc sống của một cậu bé tên Huy. Khi lên lớp 8 được ngồi chung bàn với Bảy, Quang, Hiền, Đại. Mặc dù tính cách của mấy cô cậu khác nhau, mỗi người một cá tính riêng biệt. Tuy nhiều khi có cãi vã, giận hờn nhưng chỉ là thoáng qua như một cơn mưa rào rồi lại thân thiết gỡ bỏ hiểu lầm. Câu chuyện vừa xoay quanh những người bạn trong bàn có năm chỗ ngồi lại còn nói về gia đình, thầy cô, trường lớp. Chỉ là những câu chuyện tưởng chừng như giản dị mà dưới ngòi bút của Nguyễn Nhật Ánh thì những câu chuyện trở nên thu hút người đọc từng câu chữ. Đây là câu chuyện đầu tiên mình đọc của Nguyễn Nhật Ánh, chính vì thế nên mình rất trân trọng nó. Thời học trò, ai mà chưa từng nghịch ngợm, phá phách nhưng quan trọng là biết sửa chữa và quan tâm việc học hành lẫn bạn bè xung quanh. Trong các nhân vật, mình ấn tượng với Hiền nhất. Một cô bạn dịu dàng, không ngừng vượt lên hoàn cảnh mà cố gắng. Cái kết thúc có hậu phần nào làm cho mình thấy thỏa mãn vô cùng. Nếu bạn chọn cuốn sách này thì xin thưa rằng đó là lựa chọn đúng đắn. Được sống trong những kỉ niệm ngây thơ hồn nhiên của tuổi học trò quả thật rất hạnh phúc.