Xem thêm

Mùa thu Hà Nội đã… trở thành biểu tượng của người Việt Nam, không chỉ vì các yếu tố thời tiết, cảnh sắc mà đặc biệt hơn cả… là hương vị đến từ giá trị văn hóa và cảm xúc xấu lắm mà m thu mang lại. Ấy vậy mà “lớp trẻ” chú ta lại hay đùa ví von nhau là giống.. như “mùa thu Hà Nội” Vậy còn “áo mơ phai” thì sao? tại sao lại gọi là áo mơ phai mà không phải là một cái tên khác nhỉ?... Thực ra “áo mơ Phai” chính là ẩn dụ cho một mùa thu hà nội cổ kính và thanh lịch, đang bị phai nhạt dần giữa biến động giữ dội của lịch sử là hiệp định Giơnevơ được ký kết vào 21/7/1954 và tiếp sau đó là cuộc di cư lịch sử kéo dài 300 ngày của dân ta. Theo dòng ký ức thì MTHN vẫn mang trong nó vị của tình yêu, nhưng tiếc là phải gạt đi..và để khoảnh khắc ấy chỉ.. là một kỷ niệm. Để nhìn thấy một cách rõ nét hơn về tình yêu và sự chia ly thì chúng ta cùng liên hệ đến “Áo mơ phai” của tác giả Nguyễn Đình Toàn các bạn nhớ , và rất vui khi được đồng hành cũng mọi người trong bài chia sẻ, review cuốn sách này! Phát thanh viên - Nguyễn Đình Toàn, Nhà Văn - Tô Hà Vân, Nhạc sĩ - Hồng Ngọc. Từng nghệ danh khác nhau lại có một vai trò khác nhau, nhưng tất cả đều nói đến một nghệ sĩ đa tài. Thật là tiếc nếu như giới thiệu về ông mà không đính kèm với một giọng đọc huyền thoại, Vậy nên chúng ta hãy cùng nghe một đoạn phát thanh của ông các bạn nhá: https://youtu.be/N2rRNDV15nc?si=PK2ckToqNWH7HYAC Lạc trôi giữa dòng lịch sử, Hà nội vào khoảng đầu t6, tuyết trời xe lạnh có một đôi bạn, cùng đi, cùng về trên con đường quen Quang và Lan. Đang trải qua những ngày đầu thu dưới sự suy tàn ngày càng đến gần. Đỉnh điểm là cuộc chia cắt lịch sử, khiến cho đôi bạn trẻ không kịp thực hiện những lời hứa, mà chỉ để lại trong cuốn sách “AMP” muôn lời luyến tiếc, trong nội tâm của chính bản thân họ. Trong một lần đôi bạn trẻ đi ngang qua nhà hát lớn thì Lan có hỏi Quang là:“tại sao người ta lại hát nhạc xuân giữa mùa thu hả ah ?” câu hỏi có thể chỉ là bộc phát, nhưng trong bối cảnh lúc đó thì câu nói lại khiến chúng ta phải suy nghĩ đúng không nào? Cái khoảnh khắc giao thời của một Hà Nội đầy biến cố, Chúng ta hát nhạc xuân … để thầm khẳng định sự kết thúc của 80 năm đô hộ, nhưng cánh cửa này khép lại thì một cánh cửa khác lại hé mở, đất nước lại bị chia cắt thành 2 nửa đồng nghĩa với việc 1 người trong họ phải lựa chọn rời xa, vì thời cuộc vì kháng chiến. Hát nhạc mùa xuân có lẽ là để hy vọng, nhưng vô tình khiến thời gian bên nhau của đôi trai gái, như một tờ giấy được viết một cách vội vàng rồi tàn nhẫn xé làm đôi, nhưng không một ý nghĩa hay danh phận gì cả. “Cùng là yêu, sao em yêu nửa vời còn tôi yêu một đời” trong cuốn “một người đi tiếp, một người quẩn quanh" - tác giả Châu sa đáy mắt. Ông đã tô vẽ cho tình yêu đôi lứa mạng màu sắc đối lập, hai nhân vật khác nhau trong lựa chọn của cá nhân, họ như ở hai thế giới. Khác với tình yêu đôi lứa trong “Áo mơ phai” là một tình yêu mang màu lịch sử hết sức sâu lắng. tiếc là định mệnh đã hủy hoại nó một cách vô tình. Mùa thu đã đi qua đọng lại sau đó là mùa thu của chúng ta chỉ tiếc là bây giờ chẳng thể nào tương phùng được nữa. Và thông điệp mình muốn gửi đến cho các bạn qua cuốn sách này là: “Mỗi khoảnh khắc yêu thương đều mong manh như hơi thở, Nhưng chính sự mong manh ấy lại trở nên vĩnh cửu”. Cuốn sách đã tái hiện lại về biến động lịch sử quá mức tàn nhẫn khiến cho tình yêu ở giai đoạn này trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Các khán thính giả của tôi ơi! nếu yêu thích những tác phẩm trữ tình thì hãy tìm đọc cuốn “Áo mơ phai” để được mơ về mùa thu hà nội tuyệt vời đó nhé.